Gout ở xương sống
Lisa Sanders (*)
Triệu chứng
Người đàn ông tóc bạc trắng chú tâm đọc tờ báo khi bác
sĩ bước vào pḥng khám. Đôi mắt xanh, cái nh́m ấm áp, nhưng nụ
cười lộ chút ǵ thiếu tự nhiên, khúc khuỷu. “Xin lỗi bác sĩ, tôi
không đứng được”, ông nói một cách lịch sự sau khi bác sĩ
Merceditas Villanueva tự giới thiệu với ông. Ông giải thích:
“Hai chân của tôi yếu lắm.” Bác sĩ Villanueva, một chuyên gia về
bệnh truyền nhiễm, đáp lời ông bằng một nụ cười, đề nghị ông
tường thuật sơ qua về t́nh trạng của bệnh và sự yếu đuối của đôi
chân.
Bệnh nhân 77 tuổi, chưa bao giờ lâm bệnh một ngày nào
trong đời – cho đến khi một tuần trước đó, chính xác hơn là ngày
7/7. Hôm đó, cũng chính là ngày sinh nhật của vợ ông, con cháu
đến chúc thọ và quay quần bên hồ bơi. Đến buổi chiều hôm đó, ông
cố gắng chuẩn bị một bữa ăn tối. “Tôi từng nấu nướng, đặc biệt
là vào những ngày nghỉ,” ông nói với bác sĩ trong giọng nói mang
chút trọng âm. “Tôi người gốc Hung mà, và tôi thích nấu nướng
tại nhà lắm.” Nhưng chiều hôm đó, ông ngạc nhiên thấy ḿnh rất
khó rời cái ghế bành để đứng dậy. Ông cố gắng đứng và khua tay
ra dấu không cần đến sự giúp đỡ của người con trai muốn tiếp ông
một tay, để từng bước đi vào nhà bếp. Nhưng dù cô gắng cách mấy,
ông không thể nào làm bếp được. Và từ hôm đó đến nay, ông bỏ
cuộc với bếp núc. Cho đến ngày cuối tuần, ông gần như không c̣n
sức mạnh nào cả. “Tôi thậm chí không thể đi được một bước,” ông
nói. “Thật là vô vọng.” Một lần nữa nụ cười ông héo hắc. “Vợ tôi
nhất quyết bảo tôi phải đi gặp bác sĩ, và đó là lí do tại sao
tôi có mặt ở đây.”
Cùng lúc đó, ông cảm thấy rất đau đớn, và đầu gối bên
trái, khuỷu tay trái và cả hai chân sưng vù lên. Nhưng ông nói
thêm rằng đau chân và đầu gối không phải là điều ǵ mới với
ông. T́nh trạng hai chân bị yếu mềm, dù chưa bao giờ xảy ra
trước đó, nhưng ông không cảm thấy đáng quan tâm.
Ông không hút thuốc, nhưng mỗi ngày có uống một hay hai
li rượu vang sau bữa ăn. Cao huyết áp là vấn đề duy nhất mà ông
từng bị, nhưng đă có thuốc kiềm chế khống chế vấn đề này rồi.
Trong pḥng cấp cứu, ông lên cơn sốt, nhiệt độ trong
người ông lên đến 102 độ F (tức khoảng 39 độ C). Đầu gối bên
phải biến thành màu đỏ và sưng lên như một bong bóng. Chân phải,
ngón chân cái và khuỷu tay trái đều bị sưng. Hai cánh tay ông và
vai b́nh thường, nhưng chân th́ rất yếu ớt, yếu đến độ ông không
tự ḿnh đi khỏi giường được.
Xét nghiệm
Chuyên gia thần kinh được mời đến tham vấn. T́nh trạng
yếu ớt cả hai chân là dấu hiệu cho thấy vấn đề không phải xuất
phát từ năo (nơi mà cơ phận trái và phải được giữ cách biệt
nhau); vấn đề có thể xuất phát đâu đó từ xương sống hay các dây
thần kinh ngay tại chân. Để phân biệt giữa hai khả năng này, bác
sĩ cho xét nghiệm một khía cạnh của hệ thống thần kinh: khả năng
xúc giác.
Áp dụng một que nhỏ trên hai chân, bác sĩ dần dần thử
nghiệm cảm giác của bệnh nhân ở ngón chân và đùi. Bệnh nhân cho
biết trong mỗi bước xét nghiệm, ông có thể cảm nhận được một
“véo” nhẹ ở hai chân từ que xét nghiệm — nhưng rất nhẹ. Bác sĩ
thần kinh bắt đầu chuyển hướng xét nghiệm lên phần bụng. Khi que
xét nghiệm vừa qua khỏi rúng, bệnh nhân đột nhiên cảm nhận được
cái véo rất hiển nhiên. Một trong những “thế mạnh” và cũng là
“cái đẹp” của giới thần kinh học là các bác sĩ có thể chỉ ra
chính xác nơi mà vấn đề phát sinh trong hệ thống thần kinh phức
tạp. Truy t́m được địa điểm của vấn đề, bác sĩ có thể suy đoán
rằng thương tổn mà bệnh nhân đang có liên quan đến dây thần kinh
xương sống.
Xét nghiệm MRI xác định suy đoán của bác sĩ thần kinh:
gần phần đáy của buồng xương sườn, trong cột sống, có một vùng
tối đen nơi mà đáng lẽ phải là vùng sáng. Dấu hiệu này cho thấy
dung dịch tồn đọng trong phần xương cột sống, và dung dịch này
gây sức ép cho dây thần kinh cột sống và là nguyên nhân dẫn đến
t́nh trạng yếu đuối của cơ và mất cảm giác.
Nguyên nhân thông thường nhất của t́nh trạng ứ đọng
dung dịch này là nhiễm trùng, một dạng áp-xe. Nếu không điều
trị, áp-xe sẽ phát triển nhanh và dẫn đến liệt, thậm chí tử
vong. Bệnh nhân được tiêm một liều trụ sinh mạnh, và bác sĩ
Villanueva được tham vấn một lần nữa.
Sau khi nghe qua câu chuyện của bệnh nhân, bác sĩ
Villanueva khám tổng quát một lần nữa. Ông vẫn bị sốt, và đầu
gối ông vẫn c̣n bị sưng và đau đớn. Bác sĩ Villanueva c̣n để ư
thấy một triệu chứng khác chưa được ghi nhận trong hồ sơ bệnh án
trước đây: Khuỷu tay trái không những biến thành màu đỏ và sưng;
khớp xương cũng bị biến dạng với nhiều cục u nhỏ, cứng, h́nh
dạng bất thường. Đó chính là những hạt tophi, tức là phần
tồn đọng của gout.
Gout có thời được ví von là “vương bệnh”, chỉ có người
quí tộc ăn thức ăn ngon uống rượu đắt tiền mới mắc bệnh
này. Gout là hậu quả của t́nh trạng tích lũy các chất thải trong
cơ thể đă hoán chuyển thành những thủy tinh thể trong các khớp
xương và là nguyên nhân gây nên đau đớn, sưng phù, và viêm. Mặc
dù bệnh gout khá phổ biến, t́nh trạng tồn đông của các thủy tinh
thể rất hiển nhiên, rất ít trường hợp thủy tinh thể tồn đọng ở
khuỷu tay.
Bệnh nhân này mắc bệnh gout khá nặng. Đó có thể là
nguyên nhân của t́nh trạng đau khớp xương, nhưng c̣n t́nh trạng
yếu ớt ở chân th́ sao? Mới nghe qua có vẻ hơi cường điệu. Chưa
ai nói gout có thể xâm nhập vào phần trong của xương sống, nơi
mà dung dịch này được phát hiện.
Liệu pháp
Hội đồng chẩn đoán nghĩ rằng t́nh trạng đau và yếu là
do nhiễm trùng. Áp-xe thường xảy ra khi nhiễm trùng nơi khác
trong cơ thể — trong trường hợp này là khớp xương — rồi lây
chuyển sang xương sống qua đường máu. Nhưng cấy máu (blood
cultures) lấy vào ngày bệnh nhân nhập viện không cho thấy dấu
hiệu vi khuẩn nào cả. Thêm vào đó là bệnh nhân này có vẻ bệnh
chưa đủ nặng để nhiễm trùng có thể lan tràn.
Gout có thể “bắt chước” nhiễm trùng. Sốt, khớp xương đỏ
và nóng, và sự gia tăng tế bào máu trắng (white-blood-cell) là
những đặc điểm của t́nh trạng bị gout tấn công. Nhưng cái nào là
thủ phạm — nhiễm trùng hay gout? Hay cả hai?
Bác sĩ Villanueva cần phải t́m hiểu xem có dấu hiệu vi
khuẩn nào trong dung dịch ở đầu gối của bệnh nhân hay không. Nếu
có, vi khuẩn có thể lan tràn sang xương sống. Kết quả xét nghiệm
từ pḥng thí nghiệm cho biết không có vi khuẩn, chỉ có dấu hiệu
các thủy tinh thể nhỏ bằng đầu mũi kim. Bệnh nhân được điều trị
bằng thuốc chống gout.
Dung dịch phát hiện ở xương sống có phải do gout hay
không? Khả năng đó xảy ra không? Bác sĩ Villanueva sử dụng máy
vi tính, truy nhập internet và t́m trong y văn để trả lời câu
hỏi đó. Cuối cùng th́ bác sĩ cũng t́m được 2 trường hợp mà gout
xâm nhập cột sống. Đó là những trường hợp hiếm, nhưng có thể xảy
ra. Trước khi ngưng tiêm trụ sinh, bác sĩ Villanueva cần phải
chứng minh rằng bệnh nhân là trường hợp thứ 3 (khi gout xâm nhập
cột sống).
Ở vào thời trước, rất ít bác sĩ sử dụng hai thuật điều
trị cho bệnh nhân. Ở đây, bệnh nhân đáp ứng tốt với cả hai điều
trị: ông không c̣n bị sốt; t́nh trạng yếu ớt cũng không c̣n nữa.
Ông có thể đi lại, nhưng vẫn cần đến gậy. Tuy nhiên, bác sĩ
Villanueva không muốn cho bệnh nhân phải dùng trụ sinh suốt 6
tuần nếu không cần thiết. Dùng các thuốc này thái quá có thể sản
sinh ra các siếu vi khuẩn kháng thuốc. Không, bệnh nhân cần phải
có một chẩn đoán chính xác và chắc chắn; bác sĩ muốn biết dung
dịch ǵ nằm trong xương sống của bệnh nhân.
Ngày hôm sau, một bác sĩ quang tuyến cẩn thận sử dụng
kim để rút lấy vài cc dung dịch từ xương sống bệnh nhân. Dưới
kính hiển vi, chẩn đoán được xác định: thủy tinh thể chứ không
phải vi khuẩn. Bệnh nhân quả là trường hợp thứ 3: gout xâm nhập
xương sống.
Tôi ghé thăm bệnh nhân gần đây. Hóa ra, ông không hề
nói cho bác sĩ biết về t́nh trạng bị đau trước đây của ông, và
ông cũng chưa bao giờ sử dụng bất cứ thuốc ǵ để điều trị. V́
không được điều trị, cho nên cứ mỗi lần gout tấn công, thủy tinh
thể tích lũy, và với nhiều lần tấn công, t́nh trạng càng ngày
càng tồi tệ hơn. Bệnh gout của ông thuộc vào một thời ḱ khác,
và cũng như giới quí tộc, ông gần như bị tàn tật v́ nó. Bây giờ
th́ ông đă xuất viện và về nhà, có thể đi lại chậm chạp, nhưng
t́nh trạng tốt hơn mỗi ngày. Ông có thể làm bếp trong một ngày
gần đây. Rất gần.
(*) Nguyễn Văn Tuấn dịch từ bài “An Overwhelming Weakness”
của Lisa Sanders, đăng trên New York Times số ra ngày
20/8/06. |