Hoa
vàng mấy độc
Lisa
Sanders (*)
1.
Triệu chứng
Jon
McGhee, bác sĩ nội trú năm thứ hai ở khoa cấp cứu, chào đón nữ
bệnh nhân và người chồng chưa cưới của cô trong căn pḥng chật
hẹp, tối tăm của bệnh viện. “Có chuyện ǵ xảy ra đây?” bác sĩ
hỏi bệnh nhân nửa đùa nửa chuyên nghiệp, v́ bệnh nhân cũng là
một bác sĩ và và bạn của ông. Hai người đă từng trải qua những
ngày tháng gian khổ trong thời gian thực tập chung với nhau —
một kinh nghiệm khởi đầu cho t́nh đồng nghiệp gắn bó sau này.
Cô
ta trông b́nh thường, bác sĩ McGhee nghĩ thầm, và thấy bớt lo
lắng. Nhưng nhịp tim của cô có vẻ “chạy quá nhanh” — 150 nhịp
mỗi phút. Huyết áp cũng cao, và khuôn mặt cô trông có vẻ băn
khoăn. Nhưng nói chung là không có dấu hiệu bệnh. Rồi bệnh nhân
bắt đầu nói chuyện. Chữ nghĩa tuôn ra cứ như là một gịng sông
chảy xiết. Toàn là những câu chữ ngẫu nhiên, tùy tiện, vô nghĩa,
chẳng đâu vào đâu. Bác sĩ McGhee nh́n người hôn phu ngầm ḥ hỏi
và anh ta gật đầu. Đây là lí do tại sao cô đồng nghiệp có mặt
tại đây. \
Bệnh
nhân khỏe mạnh cả ngày, người hôn phu giải thích, nhưng sau bữa
cơm tối, cô ta bắt nói là cảm thấy nôn mửa và như mê sảng. Chỉ
trong ṿng 1 giờ, các triệu chứng này dần dần trở nên xấu đi. Cô
bắt đầu cảm thấy yếu ớt, nóng trong người, và … bệnh. Rồi cô
khóc không ngớt, và khi cô nói, cô nói toàn những điều vô nghĩa.
T́nh trạng này làm cho hôn phu cô cảm thấy lo lắng, sợ sệt …
Bệnh
nhân 27 tuổi, vóc dáng lực sĩ, và không có bệnh tật nào. Một năm
trước đó, cô bị ngất xỉu một vài lần, nhưng xét nghiệm tim mạch
chẳng phát hiện dấu hiệu nào đáng khả nghi. Cô uống thuốc an
thần (Paxil) và thỉnh thoảng dùng một thuốc an thần khác như
Elavil để giúp cô ngủ. Bệnh nhân không hút thuốc, ít khi nào
uống bia rượu, không bao giờ dùng ma túy, và chạy bộ hàng ngày.
Khi
bác sĩ bật đèn để khám tổng quát, bệnh nhân khóc ngất lên. Ánh
sáng làm cho cô khó chịu ngay từ lúc cô được chở đến đây. Bác
sĩ McGhee vặn đèn giảm ánh sáng và bắt đầu khám. Bệnh nhân không
bị sốt. Miệng khô, da ấm áp, nhưng không ra mồ hôi. Tất cả các
phần khác đều b́nh thường. Xét nghiệm EKG không cho thấy một
dấu hiệu bất b́nh thường nào, ngoài việc nhịp tim đập khá nhanh.
2.
Điều tra
Bác
sĩ McGhee suy nghĩ cẩn thận về trường hợp của cô bạn đồng
nghiệp. Bất cứ ai với sự thay đổi tính t́nh đột ngột, khả năng
dùng các loại thuốc bất hợp pháp và ma túy phải là nguyên nhân
hàng đầu. Nhưng trong trường hợp này, nguyên nhân đó có khả
năng rất thấp. Thêm vào đó, cô ta từng dùng Elavil cũng có thể
là nguyên nhân của những triệu chứng này nếu dùng với liều lượng
cao và nhiều. Có thể nào cô ta sử dụng quá liều? Quá liều có
thể là nguyên nhân làm cho nhịp tim đập nhanh và dẫn đến rối lộn
trong suy nghĩ. Nhưng cái tác hại nguy hiểm nhất của quá liều
Elavil là làm cho huyết áp hạ xuống thấp ở độ nguy hiểm. Nhưng
ở đây huyết áp của bệnh nhân lại rất cao. Có lẽ bệnh nhân mắc
bệnh thần kinh lưỡng cực (bipolar) và đă chuyển từ t́nh trạng
trầm cảm (depression) sang dạng mê cuồng (mania)? Hay là một
nguyên nhân nào khác? Có thể bệnh nhân có quá nhiều hormone
tuyến giáp trong người? Tuyến giáp là một loại thịt-và-máu của
bộ ḥa khí, kiểm soát và điều chế sự vận hành của cơ thể. Ít
hormone tuyến giáp sự vận hành của cơ thể chậm lại; nhiều quá sẽ
làm cho cơ thể vận hành tích cực hơn.
Bác
sĩ McGhee hỏi hôn phu của bệnh nhân. Cô ta có biểu hiện triệu
chứng mê cuồng không? Cô ta có tiền sử mất ngủ, và mất ngủ là
một dấu hiệu của t́nh trạng mê cuồng và quá tải của tuyến giáp.
Giấc ngủ của cô ta như thế nào? Cho đến chiều hôm nay, cô ngủ
b́nh thường, anh hôn phu khẳng định. Cô bị trầm cảm, nhưng từ
khi dùng Paxil th́ không c̣n chứng này nữa. Anh hôn phu nói
thêm, thật ra giấc ngủ của cô cũng không phải là quá tệ so với
b́nh thường. Có một điều khác nữa: sau bữa cơm tối, anh cũng tự
ḿnh cảm thấy có ǵ đó “ngồ ngộ”. Nhưng ngồ ngộ là ǵ? Anh ta
nói là nhịp tim đập nhanh, cảm thấy nôn ói, và bồn chồn. Anh
nhấn mạnh dù chính anh cũng có những chứng đó nhưng không phải
bệnh như người mắc bệnh, và bây giờ th́ anh ta cảm thấy b́nh
thường. “Anh chị ăn ǵ?” Bác sĩ hỏi. Thức ăn là vài rau
sà-lách, rau díp mà họ trồng sau vườn. Có thể nào các triệu
chứng này liên hệ đến rau đó? Bác sĩ McGhee lập tức nghĩ ngay
đến một ông bệnh nhân gần đây gần chết v́ ăn rau có nhiễm hóa
chất diệt sâu rầy. Ông bệnh nhân đó cũng hôn mê như bệnh nhân nữ
này, nhưng không có vấn đề nhịp tim đập nhanh và cũng không có
vấn đề tăng huyết áp.
Vẫn
c̣n quá nhiều bất định. Bác sĩ đề nghị xét nghiệm máu để hi
vọng t́m sự hiện diện của nhiễm trùng hay một dấu hiệu bất b́nh
thường trong máu, hay bất b́nh thường về hormone tuyến giáp. Ông
đề nghị xét nghiệm nước tiểu để t́m xem có dấu hiệu ma túy hay
thuốc Elavil mà cô từng dùng.
Trong
khi chờ đợi kết quả xét nghiệm, bệnh nhân càng lúc càng trở nên
khích động. Cô liên tục rời giường bệnh, đi đi lại lại trong khu
cấp cứu, hỗn độn với bao nhiêu y cụ và thiết bị; rồi cô mang
găng tay và đọc biểu đồ y như là cô đang làm việc trong bệnh
viện. Có lúc cô tỏ ra có dấu hiệu ảo giác.
Qua
một đêm, kết quả xét nghiệm đă xong. Kết quả xét nghiệm máu b́nh
thường. Nồng độ hormone tuyến giáp không mấy cao. Xét nghiệm
nước tiểu không cho thấy dấu hiệu ma túy. Thế th́ điều ǵ đă
xảy ra?
Đến
sáng hôm sau, huyết áp của bệnh nhân giảm xuống ở độ b́nh
thường. Bệnh nhân ít lẫn lộn hơn. Phát biểu của cô cũng rơ ràng
hơn. Nhưng cô vẫn chưa b́nh thường. Có phải đây là một khía
cạnh của một căn bệnh nào khác? Có liên hệ ǵ đến những lần cô
bị ngất xỉu trước đây? Hay là đột quị nhỏ? Hay là phổi của
bệnh nhân có những khối u làm nghẽn? Nhưng triệu chứng của cô
không phù hợp với các t́nh trạng vừa kể trên. Thực ra, các
triệu chứng này chẳng có liên quan ǵ đến các bệnh nào mà bác sĩ
từng biết qua. Bác sĩ McGhee quyết định tham vấn bác sĩ tim mạch
và thần kinh. Xét nghiệm bằng MRI để t́m xem có dấu hiệu đột quị
hay không và CT scan để t́m xem có dấu hiệu phổi bị nghẽn hay
không. Tất cả đều b́nh thường. Bốn ngày sau, bệnh nhân b́nh
phục, và được xuất viện. Bác sĩ vẫn chưa biết bệnh nhân mắc
bệnh ǵ.
3.
Liệu pháp
Ở
nhà, bệnh nhân lo lắng về sự việc cô ta vừa trải qua một cơn mất
trí. Chiều hôm đó, cô lang thang ngoài vườn để làm cỏ, th́ đột
nhiên chú ư vào một loại hoa “không được mời” mà có mặt trong
vườn rau. Trong số những rau díp xanh và tím mà chen lẫn nhiều
loại hoa nhỏ màu vàng và trắng rất đẹp mắt. Cô nhớ ở nhà đâu có
ai trồng hoa này. Vậy th́ những hoa này từ đâu mà có mặt ở đây?
Trước khi chúng ra hoa, có thể các cây này đă bị nhầm lẫn có mặt
trong bữa cơm chiều hôm nọ chăng?
Cô
nhổ một cây, cho vào bao nylon và đem đến một chuyên gia về cây
cỏ gần đó để hỏi ư kiến chuyên gia. Bà chuyên gia về hoa và cây
cỏ mới nh́n thấy hoa đă vội la làng: “Đừng đụng vào nó! Đó là
cây rất độc hại đó! Nó chỉ là cỏ dại cà đôn” (jimson
weed). Bà giải thích cây này c̣n có tên là “kèn quỉ”. Bà
nói thêm: “Hàng trăm năm qua, người ta đă biết đến tác hại của
nó làm cho nạn nhân điên loạn.”
Triệu
chứng bị phơi nhiễm từ cây này đă từng được biết đến khá lâu, và
để giúp sinh viên y dược nhớ, người ta sử dụng một câu vè để
nhận dạng chúng: Mad as a hatter, blind as a bat, dry as a
bone, red as a beet (điên cuồng như người bán nón, mù ḷa
như dơi, khô như xương, đỏ như củ dền). Hóa ra, bệnh nhân đă bị
phơi nhiễm hoa này và triệu chứng của cô phù hợp với câu vè
trên. Độc tố của hoa tác động đến mắt, bởi v́ nó làm giản nở
con ngươi và làm cho chúng nhậy cảm với ánh sáng. Bệnh nhân cũng
đỏ mặt xúc động, theo như lời của anh chồng, dù các triệu chứng
này bác sĩ McGhee đă bỏ qua, v́ ông nghĩ là giảm ánh sáng để làm
cho bạn ḿnh dễ chịu hơn. Ông ghi nhận rằng miệng và da của
bệnh nhân khô và t́nh trạng điên loạn khá rơ ràng, nhưng hai
triệu chứng này chưa đủ. Đến khi các bác sĩ khác khám, phần lớn
những triệu chứng này không c̣n nữa.
Bác
sĩ muốn tỏ ra ḿnh tử tế với người đồng nghiệp nên giảm ánh sáng
của đèn, nhưng tôi [Lisa Sanders, người viết bài này] nghĩ c̣n
một khía cạnh khác nữa. Bác sĩ McGhee không khám thị giác của
bệnh nhân — như ông đề nghị xét nghiệm máu và CT scan — v́ trong
thời đại y khoa công nghệ cao, tôi nghĩ chúng ta không c̣n tin
tưởng vào khám tổng quát là một công cụ quan trọng trong chẩn
đoán. Thông thường, chúng ta chỉ đơn giản xem bề ngoài, mà không
tưởng tượng những ǵ chúng ta có thể quan sát, những ǵ mà máy
móc có thể cung cấp cho chúng ta những câu trả lời quan trọng.
Trong
trường hợp này, bệnh nhân b́nh phục nhanh chóng, chẳng cần đến
một chẩn đoán của bác sĩ. Bệnh nhân tự ḿnh t́m ra câu trả
lời. Mới đây, tôi hỏi cô tại sao cô nghĩ ḿnh bị phơi nhiễm hoa
cà đôn mà hôn phu của cô không nghĩ vậy. “Tôi cũng không biết
chắc tại sao,” cô trả lời. “Có lẽ tôi ăn nhiều hơn anh ấy. Hay
chính là cả cây hoa đó và Paxil là thủ phạm. Thuốc an thần có
thể gây ra một tác động tương tự.” Cô hi vọng sẽ công bố kinh
nghiệm mà cô vừa trải qua trên một tập san y khoa như là một ca
lâm sàng làm bài học của đồng nghiệp và quần chúng.
(*)
Nguyễn Văn Tuấn lược dịch từ bài viết “Flower power” của Lisa
Sanders, đăng trên tờ New York Time, số ra ngày 21/5/2006. Ghi
thêm: Xin lỗi bạn đọc, tôi sửa tựa đề nhạc phẩm “Hoa vàng mấy
độ” của Trịnh Công Sơn để làm tựa đề cho bài chuyển ngữ này,
cũng chỉ là văn nghệ văn gừng để làm cho chủ đề vốn khô khang
thành nhẹ nhàng hơn chút thôi. |