|
Một vài nhắc nhở
Như các bạn có thể đoán được, tôi nhận khá nhiều email hàng ngày
từ các bạn đọc, đồng nghiệp từ khắp nơi trên thế giới. Trong số
đó, có không ít email hỏi về chi tiết kĩ thuật trong những bài
viết của tôi, từ y học đến dịch tễ học và thống kê học. Dù bận
cách mấy, dù sớm hay muộn, tôi cũng cố gắng trả lời. Các bạn
từng trao đổi với tôi có thể “làm chứng” cho câu phát biểu đó!
Nhưng trong một số email, tôi phải nói là hơi … buồn. Buồn là
v́ nhiều lí do: câu hỏi không cụ thể, người viết không hề xưng
tên họ, lối hành văn như … ra lệnh, và thậm chí có khi như đùa
cợt. Tôi không thể kể ra hết ở đây những email mà tôi nhận được,
v́ nếu tôi trích dẫn ra chắc có bạn sẽ “cười ra nước mắt” như
bỡn! Nhưng cực chẳng đă, tôi phải nhắc nhẹ các bạn vài điều căn
bản khi đặt câu hỏi như sau:
Thứ nhất, xin các bạn chịu khó xưng danh tính cho dễ trao đổi.
Tôi đếm khoảng phân nửa email từ các bạn ở trong nước gửi đến
tôi không hề có một ḍng nào tự giới thiệu; thành ra, tôi không
biết người gửi tên ǵ, đang làm việc ở đâu. Trong khoa học,
không có ǵ phải dấu diếm nhau! Phần lớn email (chắc cũng phải
90%) là xuất phát từ những địa chỉ “công cộng” (như yahoo,
hotmail, google, v.v…) với những cái “nick name” rất lạ lùng,
như rongden (chắc là “rồng đen”), nửa Tây nửa ta như
copwhite (có thể là “cọp trắng), hay thậm chí
embexinhxinh (như muốn khoe cái xinh xắn của ḿnh?), v.v…
Điều này gây ra không ít lúng túng cho tôi khi trả lời, v́ tôi
không biết người gửi thư có thực sự nghiêm túc hỏi chuyện hay
chỉ muốn đùa làm mất th́ giờ người khác.
Các
bạn thử gửi một thư không danh tính đến một giáo sư người Mĩ hay
Úc (hay người Tây phương nói chung), các bạn sẽ thấy họ phản ứng
như thế nào. Họ sẽ nhấn nút “delete” ngay, v́ cho rằng người
gửi không tôn trọng thời gian của người nhận, và đó là một bất
lịch sự lớn. Đó là chưa kể đến những ư nghĩ tiêu cực của họ về
văn hóa trong giao tiếp khoa học.
Thứ hai, các bạn nên đặt câu hỏi cho có đầu có đuôi. Không
cần phải khúc chiết (v́ cái này đ̣i hỏi kĩ năng của người viết
mà không phải ai cũng có được), nhưng câu hỏi phải nằm trong một
bối cảnh cụ thể. Hai cữ “cụ thể” ở đây rất quan trọng, bởi v́
thông tin thiếu tính cụ thể th́ tôi không thể nào trả lời được.
Khi có câu hỏi liên quan đến số liệu, các bạn nên cung cấp những
thông tin sau đây:
- Mục đích
là ǵ ?
- Thiết kế
của nghiên cứu ra sao (cross-sectional hay prospective hay
case-control)?
- Đo lường
bằng cái ǵ ?
- Đối tượng
từ đâu ?
Trong thực tế, tôi nhận được nhiều câu hỏi kiểu “úp úp mở mở”,
và tôi hiểu ngay người hỏi muốn dấu diếm chuyên ngành của ḿnh (tôi
không hiểu tại sao), và v́ mập mờ như thế tôi không thể nào trả
lời được. Tôi muốn giúp các bạn giải quyết vấn đề có kết quả,
và kết quả chỉ có được khi câu hỏi phải rơ ràng. Không ai muốn
tốn th́ giờ (mà tôi th́ lại rất bận) để trả lời những câu hỏi
chung chung sẽ chẳng đi đến đâu.
Thứ ba, xin đừng có những câu hỏi mang tính bài tập. Có
nhiều người viết thư mà tôi đoán là sinh viên y khoa hay sinh
viên khoa học muốn nhờ người khác làm bài tập cho ḿnh. Đây là
một hành động rất … khiếm nhă. Với kinh nghiệm giảng dạy cũng
lâu năm, tôi có thể nhận ra những câu hỏi như thế rất dễ dàng,
dù không muốn nói ra mà thôi.
Có lẽ các bạn
biết tôi không phải là người tiêu thời gian ra để làm bài tập
cho các bạn, v́ đó không phải là nhiệm vụ của tôi.
Thế
giới internet làm cho chúng ta gần nhau hơn. Hôm nay không gặp
nhau, nhưng có thể ngày mai sẽ biết nhau. Không nên xem email
như là một cách nặc danh để hỏi qua quít, mà nên xem nó là một
phương tiện rất hữu hiệu cho việc học hỏi lẫn nhau và làm quen
trên tinh thần đồng nghiệp với nhau. Trong môi trường cyber như
thế này, chúng ta chỉ “nói chuyện” qua chữ nghĩa, mà nếu không
cẩn thận th́ chữ nghĩa có thể phản tác dụng. Tôi tôn trọng câu
hỏi và quan tâm đến vấn đề của các bạn, nên tôi mới tiêu ra th́
giờ để trả lời và trao đổi. Tôi mong rằng các bạn nên tử tế với
chữ nghĩa để chúng có thể giúp cả bạn và tôi.
Nguyễn Văn
Tuấn
25/4/2007 |