TÂM SỰ VỀ THÔNG TIN DỊCH BỆNH
Em công tác ở cơ quan y tế dự
pḥng một tỉnh lẻ, không có điều kiện làm được một nghiên cứu
đáng kể ǵ về lĩnh vực pḥng bệnh, muốn có thông tin liên quan
chỉ c̣n biết trông chờ vào các nghiên cứu từ các trung tâm lớn.
Tuy nhiên qua các vụ dịch bệnh gần đây như vụ dịch tả, bệnh
tay-chân-miệng; khi đi t́m hiểu sâu vào các thông tin cần biết
mới thấy ngành y tế dự pḥng nước nhà c̣n nhiều khiếm khuyết.
Hiện tại đang có một số dự án
nhằm nâng cao năng lực cho hệ thống y tế dự pḥng toàn quốc từ
tỉnh đến huyện, cả về trang thiết bị, đào tạo. Trong khi các dự
án đang xúc tiến một cách chậm chạp th́ theo em biết, c̣n vấn đề
cơ bản nữa là t́m được bác sỹ tâm huyết, chịu làm trong lĩnh vực
y tế dự pḥng khó lắm! Do vậy chắc cũng dễ hiểu muốn t́m thông
tin liên quan là cứ thấy thiếu. Những “người có trách nhiệm” th́
h́nh như không muốn trao đổi một cách cởi mở, cầu thị.
Khi t́m các thông tin về tả,
thấy các nghiên cứu trên thế giới họ nghiên cứu rất sâu về dịch
tễ, về sự tồn tại của vi khuẩn tả và các phẩy khuẩn
khác trong môi trường, trong nước, để cuối cùng vẫn kết luận
nước là môi trường chủ yếu làm lan truyền bệnh tả. C̣n ở nước
ta, khi các thầy (*) đă trao đổi rất nhiều về các kết luận, các
nghiên cứu về nguyên nhân, hệ qủa của bệnh tả; chờ măi vẫn không
thấy những “người có trách nhiệm”, những trung tâm nghiên cứu
lớn công bố một kết qủa nghiên cứu khoa học đáng giá nào! Có
chăng chỉ là những nghiên cứu, mà như các thầy đă chỉ ra, cũng
khá công phu, nhưng không giúp ǵ mà trái lại c̣n làm nhiễu thêm
thông tin có ích cho việc truyền thông pḥng chống dịch bệnh
(nghiên cứu vi khuẩn chỉ điểm trên tiền; trên rau ngỗ, lá mơ)
Về phát biểu của TS Trần Đáng:
“Muốn
xác định một loại thực phẩm nào gây bệnh th́ phải thực hiện theo
quy chế điều tra rơ ràng. Nếu thức ăn có tỷ lệ tấn công (gây
bệnh – PV) cao ở những người ăn thức ăn đó và tỷ lệ tấn công
thấp ở những người không ăn thức ăn đó, th́ nó gọi là thức ăn
nguyên nhân”, TS Trần Đáng nói.
“Trong dịch tiêu chảy cấp lần đầu tiên, chúng em cho tiến hành
điều tra tổng thức ăn của 61 bệnh nhân đă xác định chắc chắn là
mắc bệnh tả. Chúng em điều tra ngược 5 ngày và xác định tổng số
thức ăn 61 bệnh nhân đă dùng là 742, trong đó, 100% bệnh nhân
đều sử dụng mắm tôm”.
Em muốn chờ xem công bố chi tiết
của nghiên cứu dẫn đến kết luận đó để học hỏi, nhưng chờ măi
không thấy. Theo suy nghĩ, chắc TS đă khảo sát theo quy tŕnh
được ban hành bởi Bộ Y tế, Quyết định 39/2006/QĐ-BYT ngày
13/12/2006 “Quy chế điều tra ngộ độc”. Trong quy chế này
cũng ghi rơ luôn là “bữa ăn nguyên nhân”, “thức ăn nguyên nhân”,
chứ không phải là “bữa ăn nghi ngờ” hay “thức ăn nghi ngờ”.
Tuy nhiên nếu đúng là sử dụng quy
chế này cho điều tra nguồn thực phẩm nghi ngờ trong vụ dịch tả
th́ e không ổn. V́ đối tượng phơi nhiễm trong vụ ngộ độc thức ăn
tương đối khu trú (chỉ là những người cùng ăn trong một hoặc vài
bữa ăn nghi ngờ), c̣n trong vụ dịch tả, đối tượng phơi nhiễm
rộng hơn và khó xác định được, nên không thể dùng kiểu nghiên
cứu bệnh-chứng để xác định tỷ lệ tấn công như vậy. Chưa kể khi
phỏng vấn thường do nhiều người làm, và dễ gặp sai sót chủ quan
do cách phỏng vấn. Em cũng từng tham gia một số phỏng vấn như
vậy, khi ḿnh không phỏng vấn và đứng quan sát người khác làm
th́ thấy có rất nhiều câu hỏi kiểu gây ấn tượng trước như kiểu “anh,
chị có ăn mắm tôm không?”. Với câu hỏi kiểu đó th́ chắc chắn
mắm tôm sẽ được nhớ tới nhiều nhất và được xác định nhiều nhất.
(Về quyết định của Bộ (văn bản
quy phạm pháp luật), cán bộ cấp dưới phải chấp hành, nếu phát
hiện có sai sót, có thể phản ánh nhưng vẫn phải chấp hành ‘theo
Luật công chức’).
Về nghiên cứu “rau ngổ, lá mơ”, và tiếp theo là
đọc bài “Nên
hiểu đúng về vai tṛ của E.Coli và Coliforms trong giám sát nước
và thực phẩm”
đăng trên báo Sức khoẻ đời sống (báo điện tử ngày
5/5/2008)
của BS Bùi Trọng Chiến lại thấy có vấn đề. Trong
bài, BS Chiến có mở đầu: “Trong
thời gian gần đây, có rất nhiều tác giả, nhiều cơ quan báo chí
nói về E.Coli, Coliforms, vai tṛ của chúng và sự liên quan giữa
chúng đến các bệnh tiêu chảy, trong đó có bệnh tả. Nhiều tác giả
phân tích lư giải theo hướng sai lầm, chủ yếu là phê phán ảnh
hưởng đến công tác chuyên môn. Chúng tôi thấy cần thiết phải
giải thích lại rơ ràng hơn để tránh hiểu lầm”.
Tiếp theo là phần trích dịch tài liệu của WHO về
ư nghĩa của các chỉ số chỉ điểm đó (em cũng đă xem được tài liệu
đó ở nguyên bản tiếng Anh). Rơ ràng theo tài liệu của bài viết,
chỉ có chỉ số
E.Coli
là chỉ điểm tốt nhất cho sự ô nhiễm nước từ
phân
người (hoặc động vật); c̣n
Coliform tổng số, Coliform chịu nhiệt
là chỉ điểm không chắc chắn cho sự nhiễm bẩn
từ phân
v́ nó c̣n bao gồm nhiều vi khuẩn không xuất phát từ phân. Nhưng
BS Chiến lại kết luận trong bài viết là “Như
vậy, việc các cơ quan chức năng sử dụng coliforms tổng số hay
coliforms chịu nhiệt để đánh giá sự ô nhiễm của nguồn nước, thực
phẩm có nguồn gốc là từ phân liên quan đến vi khuẩn đường ruột
là đúng”;
như vậy ai là người
“hiểu
lầm”
hoặc
“lư giải theo hướng sai lầm”
hay làm
cho
người khác trở nên như vậy?
(Em
cũng định gởi những băn khoăn này trực tiếp cho BS Chiến nhưng
sợ “phạm thượng”, v́ theo tâm lư chung của cán bộ bây giờ, có
một chuyện cần kiêng kỵ là “không được trái ư cấp trên”. C̣n
cũng không định gởi cho Báo SKĐS, v́ đó là cơ quan ngôn luận của
Bộ Y tế, không phải là diễn đàn để có thể tranh luận, trao đổi,
‘các phản biện của các thầy có được phản hồi đâu’. Cuối cùng
cũng chỉ c̣n biết tâm sự với các thầy ở ykhoanet.com thôi).
Về dịch bệnh tay-chân-miệng (TCM) gần đây, t́m
lại dữ liệu trong nước th́ chủ yếu chỉ là các thông tin báo chí,
c̣n từ website của Viện Pasteur tpHCM, Viện VSDTTW, BV Nhi TW,
BV Nhi Đồng I tpHCM, Bộ Y tế, th́ cũng chỉ có kết qủa nghiên cứu
từ năm 2005 của Viện PT HCM như ykhoanet.com đă trích dẫn. Tuy
nhiên không hiểu sao số liệu của nghiên cứu đó đăng trên website
của Viện Pasteur tpHCM có khác một chút! Thật là hụt hẫng v́ đây
cũng là một loại dịch bệnh đă xảy ra từ lâu ở Việt Nam nhưng ít
ai quan tâm nghiên cứu như vậy, bây giờ muốn biết thông tin bệnh
TCM ở VN do EV71, hay CA16 hay loài enterovirus nào khác, th́
chắc phải chờ xem đă! Ḿnh thiếu điều kiện nghiên cứu, thiếu
quan tâm,
thiếu kinh phí hay chỉ đơn giản có thông tin nhưng không muốn
gởi lên mạng?
(*)
em là
đọc giả thường xuyên của ykhoanet.com, chưa được trực tiếp học
các thầy giờ nào, nhưng qua ykhoanet.com đă học được khá nhiều,
nên xin được gọi như vậy. Xin được tạm giấu tên: BS ĐKT
|