|
Tản mạn
Hậu mắm tôm và vấn đề xin lỗi
Nguyễn
Văn Tuấn
Medicine is a science of uncertainty, and an art of probability
(tạm dịch: Y khoa là một khoa học của sự bất định, và một nghệ
thuật của xác suất)
William
Osler (1849 – 1919)
Sau khi bệnh tả được khống chế và mắm tôm được “minh oan”, Bộ
Y tế rút lại lệnh cấm mắm tôm. Nhưng trong thời gian qua lệnh
cấm mắm tôm đă gây nhiều thiệt hại cho các doanh nghiệm sản xuất
và phân phối món ăn quốc hồn quốc túy này. Trả lời câu hỏi
tại sao Bộ Y tế không xin lỗi về những thiệt hại do lệnh cấm mắm
tôm của phóng viên báo Người lao động, ông Nguyễn Huy Nga (Cục trưởng
Cục Y tế Dự pḥng) cho biết ““Tại diễn đàn kỳ họp thứ
2, Quốc hội khóa XII, Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Quốc Triệu đă nói
rồi - “nhân dân thông cảm, trong lúc có dịch bệnh, mạng người là
quan trọng". Phóng viên hỏi cụ thể hai chữ “xin lỗi”, nhưng
ông cục trưởng th́ kể lại lời xin “thông cảm” của ông Bộ trưởng.
Như vậy ông cục trưởng vẫn chưa trả lời câu hỏi của phóng viên.
Bài này sẽ bàn về hai chữ “xin lỗi” và những khuất tuất trong vấn
đề mắm tôm, và cũng như là một kinh nghiệm cho tương lai.
***
Mắm tôm là một món ăn khiêm tốn nhưng hàm chứa đậm đà bản sắc văn
hóa ẩm thực của nền văn minh nông nghiệp. Món ăn khiêm tốn
đó đă tồn tại hàng trăm năm, thậm chí hàng ngàn năm, nhưng bổng
một sớm một chiều trở thành tâm điểm của giới y tế và báo chí.
Giới y tế th́ khẳng định mắm tôm là nguyên nhân của sự bộc phát
bệnh tả vào đầu tháng 10 vừa qua. Điều đáng nói ở đây là sự
kết tội mắm tôm không dựa vào một bằng chứng khoa học đáng tin cậy
nào hay một logic y học nào cả!
C̣n giới báo chí, chỉ v́ hai chữ “khẳng định” của một giới chức
y tế, một số phóng viên sốt sắng đem món ăn đó lên bàn mỗ bằng …
cây bút, bàn phiếm vi tính! Người ta nói trong chiến tranh
sức mạnh của một ng̣i bút có khi bằng một sư đoàn, và nếu hiểu như
thế th́ trong vụ bệnh tả vừa qua, bàn phiếm vi tính có ảnh hưởng
gấp trăm lần sự thật khoa học vốn lạnh lùng. Chỉ cần một tấm
ảnh mắm tôm màu tím đen (xem rất nghi ngờ) bên cạnh một đĩa rau
màu xanh mơn mởn được bày biện trên một cái bàn mang màu thời gian
trong một quán cóc bên lề đường giao vào công chúng một ấn tượng
mạnh mẽ về sự có tội của món ăn truyền thống này. Trước một
bức ảnh như thế, tất cả các sự thật khoa học rằng mắm tôm không
hàm chứa vi khuẩn tả bị nhạt nḥa. Có thể nói không ngoa rằng
trong vụ mắm tôm vừa qua cảm tính đă thắng lí trí.
Tiếp theo đó là hàng trăm mẫu mắm tôm được đem đi xét nghiệm xem
có hàm chứa vi khuẩn tả hay không. Nhưng tất cả kết quả đều
âm tính, tức không có nhiễm vi khuẩn tả. Thật ra, kết quả
này hoàn toàn phù hợp với các nghiên cứu khoa học từ 20 năm qua
cho thấy trong điều kiện nồng độ muối cao như mắm tôm (và các thực
phẩm tương tự như nước mắm chẳng hạn) th́ vi khuẩn tả không thể
nào tồn tại được. Nếu các giới chức y tế chịu khó tham khảo
y văn th́ có lẽ Nhà nước đă tiết kiệm được một số tiền bạc và không
hao tốn nhân lực như vừa qua.
Nhưng thời gian là liều thuốc tuyệt vời nhất để hóa giải vấn đề.
Sau ba tuần thảo luận và xét nghiệm, đến ngày 21/11, Thứ trưởng
Bộ Y tế Trịnh Quân Huấn kết luận: “Thịt
chó, mắm tôm không phải là nguyên nhân gây bệnh trong vụ dịch
này nữa. Mà nguyên nhân là thực phẩm tươi sống, thực phẩm nguội
và nguồn nước đang bị ô nhiễm nặng nề”. Các nhà sản xuất mắm tôm được phép hoạt động
trở lại.
Giới báo chí bây giờ đặt vấn đề xin lỗi. Báo
Pháp Luật TPHCMM đặt vấn đề “Mắm tôm ‘vô tội’ nhưng chưa
có ai xin lỗi, bồi thường thiệt hại cho người sản xuất, mua bán
mắm.” Không ai trong Bộ Y tế trả lời và lên tiếng.
Khi được phóng viên báo
Người lao động hỏi về vấn đề xin lỗi, ông Nguyễn Huy Nga
(Cục trưởng Cục Y tế Dự pḥng) cho biết: “Tại diễn đàn kỳ họp
thứ 2, Quốc hội khóa XII, Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Quốc Triệu đă
nói rồi – ‘nhân dân thông cảm, trong lúc có dịch bệnh, mạng người
là quan trọng’.”
Tôi e rằng ông Cục trưởng hiểu lầm tiếng Việt, bởi v́ trong tiếng
Việt ta, động từ “xin lỗi” khác với “thông cảm”. Từ điển Tiếng
Việt giải thích động từ “xin lỗi” như sau: “Xin được tha thứ
v́ đă biết lỗi; công thức xă giao dùng để mở đầu khi làm phiền người
khácc”. C̣n “thông cảm” th́ Từ điển định nghĩa là “hiểu
thấu khó khăn riêng và chia sẻ tâm tư t́nh cảm.""
Quyết định cấm mắm tôm một cách vô căn cứ khoa học là một quyết
định sai, và cái sai lầm này đă chẳng những làm phiền mà c̣n gây
nên thiệt hại vật chất cho các nhà sản xuất và phân phối.
Những “nạn nhân” này cần xin lỗi, chứ không cần thông cảm.
Thật ra thông cảm hơi thừa, bởi v́ ai mà không chia sẻ những khó
khăn của Bộ Y tế trong công tác pḥng chống dịch bệnh!?
Trong thực hành y khoa, người ta phân biệt giữa hai cụm từ "xin
lỗi" và "xin được thông cảm". Khi một bệnh nhân nằm bệnh viện
và bị biến chứng không phải do sai lầm của bệnh viện, ban giám đốc
tỏ lời thông cảm đến bệnh nhân như “Chúng tôi rất tiếc rằng sự
cố đă xảy ra ở bệnh viện chúng tôi”. Nhưng nếu bệnh nhân
bị biến chứng do sai lầm của bệnh viện và bác sĩ, một lời xin lỗi
rất cần thiết, như “Chúng tôi thành thật xin lỗi và ghi nhận
sai sót của chúng tôi”.
Tưởng cần nhắc lại rằng trong y khoa, văn hóa xin lỗi đóng vai tṛ
rất quan trọng trong mối liên hệ giữa bệnh nhân, bác sĩ và bệnh
viện. Văn hóa xin lỗi đă được viết thành nhiều sách và là
chủ đề nghiên cứu của giới y khoa từ năm mươi năm qua. Trong
cuốn “Healing Words: The Power of Apology in Medicinee”
(cuốn sách thành loại “sách gối đầu giường” của các quan chức y
tế bên Mĩ), hai tác giả bác sĩ Michael Woods và
Jason Star cung cấp
cho chúng ta nhiều trường hợp và ví dụ về ảnh hưởng của hành vi
“xin lỗi” làm nền tảng cho văn hóa y khoa. Hai tác giả cho
biết nhiều nghiên cứu trong thời gian qua chứng minh một cách nhất
quán rằng cái khác biệt giữa bác sĩ không bị kiện và bác sĩ bị kiện
chính là chất lượng của mối liên hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân.
Một lời xin lỗi chẳng những hàn gắn mối liên hệ giữa các thành viên
trong xă hội (trong trường hợp này là giữa các quan chức y tế và
công chúng), nhưng c̣n nâng cao mối liên hệ đến một tầm cao hơn.
Nhiều nghiên cứu tâm lí trong quá khứ chỉ ra rằng khi một sai sót
xảy ra, yếu tố làm cho bệnh nhân hay thân nhân của bệnh nhân thưa
kiện không phải là sự sai sót, mà chính là cách hành xử của bác
sĩ và bệnh viện. Chẳng hạn như một nghiên cứu công bố trên
tập san y khoa của Mĩ (JAMA ngày 26/2/2003)
cho thấy khi sai sót xảy ra, bệnh
nhân cần thông tin tại sao sự cố xảy ra, hệ quả như thế nào, và
cần phải làm ǵ để ngăn ngừa một trường hợp như thế trong tương
lai. Họ cũng cần sự hỗ trợ tinh thần từ bác sĩ và bệnh viện,
kể cả một lời xin lỗi..
Nói ra lời xin lỗi c̣n có tác dụng tâm lí làm cho người xin lỗi
cảm thấy tốt hơn, bởi v́ xin lỗi giúp cho người khác tin tưởng vào
người xin lỗi hơn và không cảm thấy đó là một sự đe dọa, tức là
một sự cố sẽ không xảy ra một lần nữa, hay ít ra là khả năng xảy
ra một lần nữa rất thấp. Theo một nghiên cứu trên tập san Psychological
Science những người nghĩ đến tha thứ người có lỗi cảm thấy ḿnh
khỏe khoắn hơn về tim mạch và hệ thống thần kinh.
Xin lỗi, do đó, không chỉ là một cách hành xử văn minh mà c̣n là
một cách hành xử nhân đạo rất cần thiết cho các quan chức và cơ
quan y tế của nhà nước cũng như tư nhân. Ở Sydney vài năm
trước đây, khi Bộ Y tế bang New South Wales do lỗi kĩ thuật để lộ
hồ sơ cá nhân của bác sĩ trên mạng, và dù chưa gây thiệt hại đến
ai, nhưng Bộ trưởng phải lên đài truyền h́nh, và qua báo chí cũng
như internet xin lỗi thành khẩn. Khi thủ tướng Úc bị cảnh
sát phạt v́ ông không đeo dây nịch ngồi trên xe ôtô (do tài xế riêng
của ông lái), nhưng ông cũng phải xin lỗi công chúng về sự sai sót
rất cá nhân đó.
Tôi c̣n nhớ cách đây vài năm khi sang Nhật công tác và đọc báo thấy
một cột dài dành cho những “apology” (xin lỗi). Xin lỗi của
các cá nhân gửi đăng, công ti bán đồ điện xin lỗi khách hàng v́
hàng không về kịp để giao, cơ quan điện lực xin lỗi người dân v́
hôm qua cúp điện 5 phút do sự cố ngoài dự định, v.v… Tôi để ư đến
một trường hợp xin lỗi khá thú vị của một công ti sữa ở thành phố
Osaka (Nhật). Số là công ti này bán sữa thiếu tiêu chuẩn,
hệ quả là một số khách hàng bị bệnh, và khi biết được sự việc họ
rất giận. Ngoài chuyện bồi thường, công ti c̣n có một cách
xin lỗi rất độc đáo mà tôi chưa bao giờ thấy ở các nước Tây phương.
Họ mướn gần một trăm người chuyên nghề đi xin lỗi, phần lớn là các
bà nội trợ, gọi điện thoại đến khách hàng để xin
lỗi. Chưa hết, họ c̣n “ra quân” bằng cách gửi các chuyên gia
xin lỗi này đến từng siêu thị, nhà ga xe điện, thậm chí đường phố
đông người để cuối gập ḿnh thành khẩn xin lỗi.
Điều làm tôi khâm phục hơn là khi đem câu chuyện tôi vừa “khám phá”
ra kể cho đồng nghiệp Nhật nghe, họ thản nhiên nói đó là cách xin
lỗi khá phổ biến của các công ti thương mại Nhật.
Công ti không xem đó là một sự nhục nhă, mà là một
thái độ ṣng phẳng và tôn trọng khách hàng.
Quay trở lại trường hợp của các quan chức y tế nước ta. Dù
biết rằng họ đă phạm sai lầm và biết rằng sai lầm đó gây tổn hại
kinh tế cho các doanh nghiệp mắm tôm, nhưng họ không chịu xin lỗi,
hay nói chính xác hơn, là tránh né hai chữ “xin lỗi”. Thật
ra, điều này cũng có thể hiểu được, bởi v́ các cơ quan chức năng
của Nhà nước đă quen với văn hóa ra lệnh, cấm đoán, khuyến cáo,
v.v… chứ chưa quen với văn hóa xin lỗi như đồng nghiệp của họ ở
các nước tiên tiến khác. Cũng có thể họ nghĩ rằng xin lỗi
là đồng nghĩa chấp nhận lỗi lầm, mất mặt, và cảm thấy ḿnh yếu đuối.
Nhưng như tôi vừa tŕnh bày trên, đây là những suy nghĩ không cần
thiết, và không phù hợp với văn hóa y khoa. Xin lỗi có tác
dụng tích cực hàn gắn và nâng cao mối liên hệ giữa quan chức và
người dân.
Trong phần mở đầu của bài tản mạn này tôi trích một lời nói nổi
tiếng của William Osler (người gốc Canada, được xem là ông tổ y
học hiện đại) để nhắc nhở rằng y khoa là một ngành nghề với nhiều
bất định. Trong y khoa không có những phân biệt rạch ṛi giữa
trắng với đen, giữa bệnh với không bệnh, giữa ngguyên nhân và yếu
tố nguy cơ. Hệ quả của những bất định đó là chúng ta -- những
người làm công tác y khoa -- thường hay phạm sai sót. Nói
cách khác, sai sót trong y khoa là một điều không thể tránh khỏi.
Do đó, những sai sót trong vụ mắm tôm vừa qua nằm trong hệ quả của
sự bất định rất con người đó.
Trong một môi trường bất định, chúng
ta không thể loại bỏ những sai sót, nhưng chỉ có thể tối thiểu hóa
sai sót bằng cách xử lí thông tin khoa học tốt hơn. Một cách
xử lí sai sót sau khi đă xảy ra là ứng dụng văn hóa xin lỗi trong
y khoa. Ông bà ta hay dạy rằng “lời nói không mất tiền mua”,
một lời xin lỗi về sai lầm trong quá khứ chẳng những có ảnh hưởng
tích cực đến tâm lí và sự tin tưởng của công chúng đến cơ quan y
tế, mà c̣n giúp nâng cao mối liên hệ giữa các quan chức y tế và
công chúng.
Chú thích và tài liệu tham khảo:
1. Gallagher
TH, Waterman AD, Ebers AG, Fraser VJ, Levinson W.
Patients' and Physicians' Attitudes
Regarding the Disclosure of Medical Errors.
JAMA. 2003;289:1001-1007.
2. Van Oyen CW, Ludwig
TE, Vander Laan, KL. Granting Forgiveness or Harboring Grudges:
Implications for Emotions, Physiology, and Health. Psychological
Science. 2001; 12:117-23.
3. Lewicki RJ, Tomlinson
EC, Dineen BR. The Road to Reconciliation: Antecedents of Victim
Willingness to Reconcile Following a Broken Promise. Journal
of Management. 2004; 30:165-187.
|