|
Dựa vào khoa học, đừng dựa
vào niềm tin!
(trả lời ông Nguyễn Văn Dũng)
Nguyễn Văn Tuấn
Tôi xin cảm ơn ông Nguyễn Văn Dũng đă có thư trả lời. Tôi hiểu
ông đang chống dịch, một việc làm quan trọng hơn là đi tranh
luận những vấn đề mà ông viết là “không đáng tranh căi”. Tuy
nói thế, nhưng ông vẫn … tranh căi. Và, qua lá thư của ông, tôi
mới biết rằng động cơ tranh căi của ông hoàn toàn mang tính cá
nhân. Như ông viết rơ ràng là ông chống tôi (nguyên văn: “tôi
chống lại ông”).
Như vậy, ông chống tôi chứ chưa chắc chống lại quan điểm của
tôi. Xuất phát từ đó, một lần nữa, ông Nguyễn Văn Dũng lại tự
chứng tỏ không kiềm chế cảm xúc của ḿnh. Ông lại một lần nữa
tỏ ra thiếu văn hóa tranh luận. Xuyên suốt lá thư của ông, thay
v́ đi vào luận điểm chính của tôi, ông lại sử dụng những ngụy
biện mang tính tấn công cá nhân (ad hominem) và ngụy biện
dựa vào quyền thế (ad verecundiam). Ở ngoài này, chúng
tôi dạy sinh viên từ những năm đầu đại học cần tránh những sai
lầm về logic này. Tôi tin rằng ông chưa được dạy hay học qua về
logical fallacy (sai lầm logic) nên ông lại một lần nữa
phạm phải những sai lầm này. Xin nhắc lại cho ông rơ: khi tranh
luận, không nên tấn công cá nhân người thảo luận, và cũng không
nên dựa vào quyền lực, dựa vào đám đông (kiểu như nói “làm cho
dân hoang mang”), dựa vào sự vặn vẹo chủ đề (E. coli).
Những câu hỏi chưa có trả lời
Ông vẫn chưa tŕnh bày được một lí luận khoa học nào trong lá
thư. Điều này cũng đáng tiếc, v́ ông phí th́ giờ của chính ông
và của tôi (v́ tôi phải tốn th́ giờ để trả lời). Ví dụ như về
câu chuyện E. coli, tôi thấy ông tự dựng nên một h́nh rơm
rồi đánh vào nó, và hỉ hả thấy ḿnh đúng, ḿnh hay, cứ y như là
một sự thủ dâm tư tưởng! Tôi đâu có chất vấn ông về kiến thức
E. coli! Tôi lặp lại 3 câu hỏi chính để ông biết vấn đề:
- Bằng chứng
nào để ông viết là vi khuẩn Staphylococcus và
Streptococcus là “chỉ điểm môi trường mới ô nhiễm”?
- Ông chủ
trương rằng “Trong khi dịch tiêu chảy cấp đă lan rộng,
mầm bệnh gây dịch phát tán khắp nơi trong tất cả các môi
trường, các bề mặt của mọi thứ có thể là trung gian truyền
bệnh th́ mọi biện pháp nhằm ‘bao vây, dập tắt dịch’ trong
thời điểm này đều đúng, dù phải trả giá ở khía cạnh nào đó.”
Vậy th́ trong t́nh trạng thực phẩm hay tiền bị nhiễm E.
coli, ông có cấm dân ăn uống và cấm lưu hành tiền giấy
hay không?
- Ư kiến nào
của tôi là hồ đồ và tiêu cực, hay “chống đối vô căn cứ”?
Những phát biểu nào của tôi mà ông cho là “nắm được phương
pháp dịch tễ học” mà “chưa qua chuyên khoa dịch tễ học”?
H́nh như có ǵ mâu thuẫn ở đây?
- Ông đ̣i
người thảo luận về dịch tiêu chảy hay dịch tả phải có chuyên
khoa về vệ sinh dịch tễ, vậy th́ ông có đ̣i hỏi Thủ tướng
Nguyễn Tấn Dũng hay giáo sư Nguyễn Lân Dũng cần có bằng cấp
về chuyên khoa đó không?
Ông không cần trả lời tôi (v́ đây là trao đổi sau cùng của tôi
với ông), mà ông chỉ cần suy nghiệm về những câu hỏi đó, và học
những bài học logic từ những câu hỏi đó.
Thú thật, tôi thấy quá khôi hài khi đọc những giải thích “chuyên
sâu” của ông về E. coli và khái niệm “chỉ điểm”. Đối với
ông đó là chuyên sâu, nhưng với tôi th́ những câu chữ đó chẳng
khác ǵ học sinh đang trả bài cho thầy giáo. Một loại học sinh
xoàng, v́ chỉ tụng niệm được câu chữ đă được ai đó lên lớp trước
đây (kiểu thầy giảng, tṛ chép, và tṛ trả bài), mà không “tiêu
hóa” được để sáng tạo ra một ư tưởng hay một cách giải thích
mới. Chuyên sâu của một chuyên gia vệ sinh dịch tễ mà xoàng như
thế ư? Đó là câu chữ của một người tốt nghiệp trường y ư? (Tôi
muốn hỏi trường nào thế, nhưng thấy không cần thiết). Tôi phải
dùng chữ “xoàng” v́ không c̣n chữ nào khác. Thật tội nghiệp cho
hai chữ “chuyên khoa” quá! Xin nói cho ông rơ: trong phát biểu
khoa học, ông phải nói rơ ràng, phải có những “cân, đo, đong,
đếm” chứ không phải nói chung chung như câu sau “Chẳng ai
chống nó, diệt nó trong vụ dịch cả. Nhưng người ta tận dụng nó
để nhận diện, chỉ điểm môi trường và từ đó t́m cách để pḥng
ngừa nguy cơ.” Chẳng ai chống E. coli? Thế th́
chúng ta kêu gọi vệ sinh là để làm ǵ? Tại sao các nước phương
Tây chống nó? Pḥng ngừa nguy cơ (risk prevention)? Làm sao
ông pḥng ngừa được nguy cơ? Ông có pḥng ngừa ông khỏi nguy cơ
mắc bệnh tả không? Ông không phân biệt được bệnh và
nguy cơ mắc bệnh. Tôi không tin mắt ḿnh khi thấy phát biểu
đó xuất phát từ một chuyên gia “vệ sinh dịch tễ”!
Đọc những ǵ ông viết tôi càng liên tưởng đến t́nh trạng bằng
cấp giả, học vị dỏm, và các chức danh vàng thau lẫn lộn hiện nay
ở trong nước. Có lẽ t́nh trạng này sản xuất ra những “chuyên
gia” dỏm, những người mà chỉ viết ra vài ḍng mà sai từ tên vi
khuẩn đến sai về khái niệm, và chẳng biết đến văn hóa khoa học
là ǵ. Đây cũng chính là “những con sâu làm rầu nồi canh”,
những người làm cho nước ta mất uy tín trên trường khoa học quốc
tế.
Vấn đề khoa học và niềm tin
Y
khoa là một ngành nghề mang tính khoa học. Khoa học khác với
niềm tin tôn giáo, bởi v́ nền tảng của khoa học là thử nghiệm và
tái thử nghiệm những giả thuyết, những thực nghiệm tiền thân,
những lí giải hiện hành. Do đó, các lời giải thích khoa học
thường được đúc kết hay cải tiến từ các thông tin mới hay một
phương pháp mới để thẩm định một thông tin cũ. Đây là một hoạt
động rất khác biệt với niềm tin tôn giáo.
Tôi
thấy cách nói lan man, lảm nhảm này (“Mọi hiện tượng, quá
tŕnh trong vũ trụ vẫn diễn ra như nó vẫn thế từ hàng tỷ năm
nay. Khoa học mới chỉ chứng minh được phần nào nhỏ nhoi. Cái mà
các nhà khoa học và cả nền khoa học thế giới ngày nay giải thích
được th́ họ gọi là biện chứng khoa học, là duy vật. Cái mà họ
chưa giải thích được th́ đầy rẫy và họ quy nó là duy tâm, là mê
tín, dị đoan.”) là biểu hiện của triệu chứng lúng túng rất
tội nghiệp. Ông hăy giải thích dữ liệu sau đây về mối liên hệ
giữa E. coli và tiêu chảy xem, và sau đó ông sẽ thấy
những ǵ tôi viết trên báo Người lao động có tiêu cực
không.
|
Nhiễm vi khuẩn E. coli trong nhóm tiêu chảy và không
tiêu chảy |
|
Vi khuẩn |
Nhóm tiêu chảy
(n = 163) |
Nhóm không tiêu chảy (n = 163) |
Tỉ số nguy cơ (odds ratio; ước tính) |
|
DEC |
22 (13,5) |
16 (9,8) |
1,6 (0,8 – 3,2) |
|
EAEC |
6 (3,7) |
7 (4,3) |
0,9 (0,3 – 2,6) |
|
AEEC & EPEC |
9 (5,5) |
5 (3,1) |
2,3 (0,8 – 7,1) |
|
ETEC |
2 (1,2) |
1 (0,6) |
2,0 (0,2 – 20,8) |
|
VTEC |
2 (1,2) |
1 (0,6) |
2,7 (0,2 – 33,1) |
|
EIEC |
3 (1,8) |
2 (1,2) |
1,4 (0,2 – 8,2) |
|
Chú thích:
Số ngoài ngoặc là số ca; số trong ngoặc là phần trăm.
DEC (Disease-causing E. coli); EAEC (Enteroaggregative
E. coli); AEEC (Attaching and effacing E. coli); EPEC
(Enteropathogenic E. coli); ETEC (Enterotoxigenic E.
coli); VTEC (Verocytotoxin-producing E. coli); EIEC
(Enteroinvasive E. coli). Nguồn: Do Thuy Trang,
et al. Tropical Medicine and International Health 2007;
12 (Suppl): 2 23-33 |
Thái độ và suy nghĩ của ông Nguyễn Văn Dũng là người hành động
theo niềm tin. Ông cho rằng Bộ Y tế lúc nào cũng đúng, hiệu
quả, và ủng hộ “những bài bản, biện pháp, thông điệp pḥng
chống dịch vẫn luôn hiệu quả của Bộ Y tế”. Điều này th́ tôi
nghĩ ông là một người quá xa rời thực tế. Ông phải hỏi người
dân, các cán bộ y tế để biết họ nghĩ ǵ về các biện pháp của Bộ
Y tế trong thời gian chống dịch tả vừa qua. Phát biểu trên c̣n
cho thấy ông là một “tín đồ”, và tôn giáo của ông là “đạo Bộ Y
tế”. Một người trí thức phải biết suy nghĩ và t́m ṭi, chứ
không vận hành như một cỗ máy được.
Con ngỗng không bao giờ đẻ ra quả trứng vàng. Nếu điều ǵ đó
nghe có vẻ quá hay, quá tốt, có lẽ chúng ta cần phải xem xét kĩ
lại, v́ có thể nó không tốt như chúng ta tưởng. Nhà văn H. L.
Mencken từng nói, "Mỗi một vấn đề phức
tạp đều có một giải pháp đơn giản, trực
tiếp, và khéo léo, nhưng giải pháp đó thường
sai."
Nếu
biện pháp của Bộ Y tế luôn có hiệu quả th́ tại sao trong ṿng 6
tháng qua chúng ta chứng kiến ba trận dịch tả? Nếu bài bản của
Bộ Y tế lúc nào cũng đúng th́ tại sao sau khi cấm mắm tôm rồi
lại minh oan cho mắm tôm? Nếu thông điệp của Bộ Y tế lúc nào
cũng đúng th́ tại sao có cụm từ “tiêu chảy cấp nguy hiểm” mà
không có trong danh mục bệnh ICD? Nếu thông điệp của Bộ Y tế
lúc nào cũng đúng th́ tại sao Bộ ra qui định về bệnh danh xong,
mà lại có quan chức nói trước công chúng là chưa có qui định?
Nếu các quan chức y tế đúng tại sao họ vẫn cứ lặp lại trước
công luận rằng “nguyên nhân chủ yếu của bệnh dịch lần này
là do thiếu vệ sinh an toàn thực phẩm”?
Ông Nguyễn Văn Dũng c̣n tỏ ra một người rất duy ư chí và quá tự
măn. Đối với ông những cơ quan như WHO hay Bộ Y tế là chân lí,
những ǵ họ nói không có ǵ phải bàn căi nữa. Ông viết: “Việt
Nam không thiếu các giáo sư giỏi về dịch tễ học lâm sàng cùng
với sự sát cánh của các chuyên gia y khoa quốc tế đang làm việc
trong các cơ quan của ngành y tế và sự hỗ trợ kỹ thuật của Tổ
chức Y tế Thế giới khi cần thiết. Các chính sách quản lư nguy cơ
và truyền thông của ngành y tế có ǵ khiếm khuyết th́ họ đă góp
ư hoặc lên tiếng. Ông không có quyền nhận định đó là sai lầm!”
Tôi xin hỏi ông thế nào là “giỏi”? Lấy cái ǵ để đo là “giỏi”?
Dựa vào tiêu chuẩn nào và so với ai để gọi là giỏi? Theo tôi đây
là một nhận định hết sức chủ quan. Lúc nào cũng tự khen là ta
giỏi, ta hay, cứ như “mèo khen mèo dài đuôi”. Cái lối “tự ru
ngủ” hay “tự nhồi sọ” này làm cho chúng ta tụt hậu, làm cho
chúng ta thua kém người khác mà không biết. Đó là một kiểu suy
nghĩ trong ao tù hay nói như một bạn đọc là “ếch ngồi đáy
giếng”.
Xin nói ngay cho ông biết rằng ta không giỏi như ông tưởng đâu.
Hăy lấy số ấn phẩm khoa học mà giới khoa học quốc tế sử dụng để
đo lường tŕnh độ khoa học của một quốc gia ra dẫn chứng. Mỗi
năm con số ấn phẩm y sinh học của nước ta c̣n thua một trường
đại học ở Singapore. Tính toàn quốc, số ấn phẩm y sinh học nước
ta chỉ bằng 1/5 của Thái Lan, 1/3 của Mă Lai, và 1/10 của
Singapore. Chúng ta c̣n thua cả Nam Dương. Chỉ có 2% các công
tŕnh y sinh học của ta là do nội lực, phần 98% c̣n lại là do
học hay hợp tác với nước ngoài. Công tŕnh nội lực của Thái Lan
là 30%, gấp 15 lần Việt Nam. Các tác giả hàng đầu của các bài
báo y sinh học ở Việt Nam là người nước ngoài! Ông Nguyễn Văn
Dũng có cảm thấy xấu hổ khi đọc các con số đó không? Riêng tôi,
tôi cảm thấy nhục khi đọc mấy con số thống kê này, và v́ cảm
thấy nhục tôi mới lên tiếng và góp ư cũng như hành động để cho
nước ta khá hơn, v́ tôi cũng là
người Việt nam.
Phát biểu trên c̣n là một loại ngụy biện nguy hiểm: ngụy biện
núp vào bóng uy tín của một cá nhân hay tổ chức. Dựa vào bằng
chứng nào để tin rằng những các chuyên gia của Tổ chức Y tế Thế
giới (WHO) là đúng? Có lẽ ông chưa biết đến y học thực chứng
(evidence-based medicine) trong y khoa mà bất cứ chuyên ngành
nào cũng lấy làm nguyên lí để hành động. Y học thực chứng không
xem các ư kiến của chuyên gia, bất kể chuyên gia đó mang học vị
hay học hàm ǵ, v́ các ư kiến đó được xếp loại có giá trị khoa
học thấp nhất. Vạch định chính sách y tế cộng đồng phải dựa vào
bằng chứng từ nghiên cứu khoa học và kiến thức thực địa, chứ
không phải dựa vào ư kiến của chuyên gia hoặc một chỉ đạo duy ư
chí nào.
Chẳng hạn như một chuyên gia của WHO hôm qua giả thiết rằng vi
khuẩn V. cholerae El Tor có thể xuất phát từ Ấn Độ và xâm nhập
vào Việt Nam vài năm trước đây. Báo chí đưa tin rầm rộ. Các
quan chức ta cũng lặp lại ư này. Nhưng thực tế th́ sao? Y văn
cho thấy chủng khuẩn này đă có mặt ở nước ta từ năm 1964, sau
trận dịch tả năm 1961 xảy ra ở Nam Dương (năm 1964 miền Nam trải
qua một trận dịch tả với 20.009 bệnh nhân và 821 người chết).
Đến năm 1976, V. cholerae O1 El Tor lại gây ra một trận
dịch ở Hải Pḥng và Quảng Ninh. Bao nhiêu đó cũng để thấy rằng
không phải bất cứ cái ǵ chuyên gia WHO phát biểu cũng đúng.
Theo tôi, chuyện của ta th́ ta phải lo; nghe lời và trông cậy
vào người ta là biểu hiện của một tư duy nô lệ, thiếu tự tin.
Tôi
chú ư câu viết “Ông không có quyền nhận định đó là sai lầm”,
v́ tôi thấy đây là một tư duy nguy hiểm, ngụy biện, và phản dân
chủ. Nguy hiểm là v́ nó biểu hiện thái độ của một kẻ độc tài,
bịt miệng người khác, và tư duy này không có vị trí cho học
thuật của thế kỉ 21. Một người đang làm công tác pḥng dịch mà
có tư duy này th́ rất nguy hiểm. Không biết đă có bao nhiêu
người là nạn nhân của cách suy nghĩ này và bao nhiêu doanh
nghiệp là nạn nhân của ông? Ngụy biện là v́ dựa vào đám đông và
núp bóng của cơ quan quyền thế. Ngụy biện không nên có mặt
trong tranh luận, ngoại trừ người phạm lỗi lầm này chưa được dạy
về logic học và suy luận khoa học. Phản dân chủ là v́ một xă
hội dân chủ và văn minh là môi trường của những tranh luận cởi
mở, những câu hỏi, và đặt vấn đề. Ông có quyền tin vào những
phát biểu của WHO hay của quan chức nào đó, nhưng ông không nên
bắt mọi người phải đồng ư với cách làm của ngành ông. Ông cũng
không nên cấm người ta không được phát biểu hay phản hồi. Ông
nên học văn hóa tranh luận và câu nói của Voltaire: “Tôi
không đồng ư với những ǵ ông nói, nhưng tôi bảo vệ đến chết
quyền ông được nói”.
Kết luận
Nói tóm lại, đọc xong lá thư của ông Nguyễn Văn Dũng tôi thấy
vẫn chưa có lí do ǵ tôi thay đổi ư kiến trong các bài viết của
ḿnh. Tôi cũng không cần thay đổi ư kiến ḿnh về tư cách khoa
học (nếu ông có tư cách) của ông Nguyễn Văn Dũng.
Những điều ông viết về quá tŕnh biên tập của giới báo chí chứng
tỏ ông chưa rành cách làm việc của họ, và tôi không trách ông.
Những ǵ ông tra hỏi lí lịch tôi nó nói nhiều về cá nhân ông hơn
là khả năng của ông. Thật ra, ngay cách hỏi của ông tôi cũng có
thể đánh giá là ông chưa quen với việc xử lí thông tin. (Nhưng
tôi không có th́ giờ chỉ ông về vấn đề này). Phải là một người
thiếu tự tin mới đi t́m những cái danh xưng hảo huyền để làm chỗ
dựa. Phải là một người có tư duy nhược và nô lệ mới đi núp dưới
cái bóng của chuyên gia hay các cơ quan hành chính.
Đây
là trao đổi sau cùng của tôi với ông. V́ ông mang nặng cá nhân
tính quá, nên tôi không c̣n muốn bàn với ông nữa. Tôi nghĩ một
số bạn đọc nói đúng là bàn luận với ông th́ chỉ tốn th́ giờ và
mắc lơm. Tôi xin lỗi phải nói ra điều đó. Nhưng nghĩ lại một
điều, tôi c̣n mắc nợ nhiều đối với quê hương nơi dung dưỡng tôi;
tôi c̣n mắc nợ với nhiều người dân quê chất phát, chỉ biết cúi
đầu trước quan hống hách (như ông vậy) mà không dám lên tiếng
phản đối khi có chuyện bất b́nh; tôi c̣n mắc nợ nhiều bạn trẻ có
triển vọng và khao khát học hỏi, cống hiến, nên những lời dù là
để trả lời cho ông, nhưng là để tâm sự với họ.
Chú thích thêm:
[1] Ông Nguyễn
Văn Dũng cho rằng “Bỏ qua những chi tiết vụn vặt, sai lỗi in
ấn mà ông đă ‘phản pháo’ tôi rất công phu”. Ông lầm nữa
rồi! Những chi tiết đó không phải vụn vặt đâu, v́ nó phản ảnh
tŕnh độ y khoa của ông. Ở ngoài này, những chi tiết đó có thể
làm cho ông rớt thi như bỡn. Công phu? Không. Tôi viết bài phản
hồi đó chỉ 2 giờ đồng hồ. Cũng như tôi viết bài này chỉ 1 giờ
mà thôi.
[2] Tôi thấy
những phát biểu mang màu sắc triết lí như “Trường đời là một
trường học lớn!” và những câu lải nhải mang màu sắc bao cấp
như “nếu ông xin lỗi nhân dân và ngành y tế v́ sự diễn giải
‘bút sa, gà chết’ đă dấn đến sự hiểu lầm th́ sẽ được bỏ qua và
lấy lại uy tín để tập trung vào chuyên môn sâu của ḿnh” nó
mang tính đạo đức giả. Tôi diễn giải dữ liệu khoa học hoàn toàn
đúng, bởi v́ tôi biết tôi nói và viết cái ǵ. Tôi chịu trách
nhiệm những ǵ tôi viết ra và phát biểu. Ngược lại, ông phát
biểu chỉ dựa niềm tin, mà không có bằng chứng, và đó mới là nguy
hiểm. Tôi không ngạc nhiên nếu trong quá khứ ông với lối suy
nghĩ và hành động theo niềm tin đó (như thể hiện trong câu “…
mọi biện pháp nhằm ‘bao vây, dập tắt dịch’ trong thời điểm này
đều đúng, dù phải trả giá ở khía cạnh nào đó.” đă gây tác
hại đến người dân, đến doanh nghiệp. Có lẽ câu “xin lỗi nhân
dân” nó thích hợp và được dành cho ông.
Lần này th́ tôi
không đ̣i ông phải xin lỗi tôi nữa, bởi v́ tôi nghĩ ông không có
cái văn hóa xin lỗi đó.
|