|
Một vụ Madoff trong y khoa:
Lại một ngôi sao y khoa rơi rụng!
Nguyễn Văn Tuấn
Giáo sư Scott S. Reuben, 51 tuổi, là một chuyên gia và giám đốc
bộ môn gây mê của Trung tâm Y khoa Baystate (bang Illinois, Mĩ),
và trường Y thuộc Đại học Tufts. Ông là một “ngôi sao” trong
chuyên ngành gây mê, với những công tŕnh nghiên cứu giảm đau
sau phẫu thuật. Ông đă công bố 72 công tŕnh nghiên cứu khoa
học trên các tập san y khoa hàng đầu trong ngành gây mê như
Anesthesiology, Anesthesia and Analgesia, Journal of Clinical
Anesthesia, v.v… Do đó, không ngạc nhiên khi thấy những công
tŕnh nghiên cứu này gây tiếng vang và ảnh hưởng đến chuyên
ngành gây mê ở Mĩ.
Một trong những lĩnh vực nghiên cứu ông theo đuổi và có ảnh
hưởng lớn là “trường phái điều trị đa phương” bằng cách sử dụng
nhiều thuốc chống đau để giảm tối đa những phẫu thuật mang tính
xâm phạm. Từ năm 2000, bằng các nghiên cứu của ḿnh, ông thuyết
phục các bác sĩ giải phẫu chấn thương chỉnh h́nh sử dụng các
thuốc như Celebrex, Vioxx, và Bextra để giảm đau (thay v́ sử
dụng các NSAIDs trước đó. Ông c̣n cho rằng phối hợp các thuốc
trên và thuốc can thiệp hệ thần kinh (neuropathic agents) có
hiệu quả cao hơn thuốc mô phỏng theo thuốc phiện (opioids). Có
người cho rằng nhờ những nghiên cứu của Reuben mà những thuốc
giảm đau như Celebrex, Vioxx có thị trường hàng tỉ đô-la mỗi
năm.
Những nghiên cứu của Reuben đă bị đồng nghiệp đặt dấu hỏi và
nghi ngờ từ lâu. Một số đồng nghiệp rất ngạc nhiên thấy tất cả
kết quả nghiên cứu của ông đều có kết quả quá “đẹp”, chẳng có
nghiên cứu nào của ông có kết quả “âm tính” cả! Trong khi đó
nhiều người khác cố lặp lại những kết quả này đều thất bại.
Trong khoa học, kết quả nghiên cứu đă công bố mà nhiều người
khác lặp lại không được là một tín hiệu cho thấy nghiên cứu đó
có vấn đề.
Những nghi ngờ của đồng nghiệp trong giới gây mê đă có cơ sở.
Mới đây, 11/3/2009, giáo sư Reuben thú nhận rằng trong suốt từ
1996 đến nay, có khoảng 21 công tŕnh ông chỉ giả tạo dữ liệu,
chứ chẳng có nghiên cứu nào cả! Thú nhận này làm rúng động cộng
đồng gây mê ở Mĩ và có lẽ cả thế giới, v́ những ảnh hưởng của
nghiên cứu do giáo sư Reuben tŕnh bày trong thời gian qua. Các
tập san lập tức rút lại những bài báo của ông. Nhưng các tập
san này nhấn mạnh rằng ông Reuben gian lận, chứ các đồng tác giả
và cộng sự th́ không.
Giới khoa học xem đây là một trường hợp gian lận khoa học lớn
nhất trong lịch sử y khoa Mĩ. Thật vậy, hiếm thấy trong lịch sử
y khoa có một nhà khoa học nào ngụy tạo số liệu trong một thời
gian dài như thế, và nhờ những ngụy tạo đó mà “leo” đến chức
giáo sư y khoa! Chẳng những ngụy tạo dữ liệu, giáo sư Reuben
c̣n ngụy tạo cả … tác giả. Theo giáo sư Evan Ekman (chuyên gia
phẫu thuật chấn thương chỉnh h́nh ở Columbia) cho biết tên của
ông xuất hiện trong 2 bài báo của Reuben, nhưng ông Ekman chẳng
biết ǵ cả! Thật là hi hữu!
Trường hợp gian lận của giáo sư Reuben không phải là trường hợp
duy nhất, và chắc chắn sẽ không phải là trường hợp sau cùng.
Trong quá khứ đă có nhiều vụ gian lận nổi tiếng, thậm chí có
người phải đi tù (xem box). C̣n nhớ trước đây, vào năm
2004, tiến sĩ Hwang woo-suk tuyên bố
rằng ông đă thành công tạo ra ḍng tế bào gốc từ phôi thai nhân
bản, đem lại biết bao hi vọng cho bệnh nhân nan y, nhưng đến
cuối năm 2005, qua nhiều tháng điều tra chúng ta biết rằng ông
chỉ ngụy tạo dữ liệu! Năm ngoái, cũng ở Hàn Quốc, giáo sư
Kim Tae kook cũng bị phát giác là ngụy tạo dữ liệu và
phân tích dữ liệu trong hai công tŕnh công bố trên tập san
Science vào năm 2005 và Nature Chemical Biology
vào năm 2006.
Trong thực tế, nhiều nhà khoa học cũng bịp bợm, lưu manh, và
phạm tội lường gạt. Họ cũng làm nghiên cứu giả dối, cũng che dấu
sự thật, cũng chủ quan, cũng đạo văn, ăn cắp ư tưởng của người
khác, cũng bịa đặt số liệu, cũng cố t́nh vặn vẹo số liệu theo ư
muốn ḿnh ... Trong một nghiên cứu trên 4.000 sinh viên bậc tiến
sĩ trong 99 trường đại học ở Mĩ, Giáo sư Judith P. Swazey cho
biết có đến 44% sinh viên và 50% giáo sư đại học từng biết ít
nhất một hành vi vi phạm đạo đức nghiên cứu khoa học. Phần lớn
những vi phạm này xảy ra trong các bộ môn khoa học thực nghiệm
như sinh học, vật lí, hóa học, v.v… Nhưng vi phạm nhiều nhất
vẫn là trong nghiên cứu y khoa.
Nh́n người lại nghĩ đến ta. Ở Việt Nam tuy chưa có những trường
hợp ngụy tạo số liệu khoa học được phát hiện, nhưng điều này
không có nghĩa không có những gian lận và giả tạo dữ liệu trong
hoạt động khoa học ở nước ta. Trong những năm gần đây, sự gian
dối trong học đường ngày càng gia tăng, ở các lớp trên xảy ra
nặng và nhiều hơn lớp dưới, ở người lớn nghiêm trọng hơn ở thanh
thiếu niên. Các hiện tượng chạy điểm, chạy thầy, quay cóp, mua
bán sử dụng phao thi, v.v… xảy ra hàng năm. Những vụ đạo văn
trong khoa học được phát hiện gần đây ở Việt Nam là một tín hiệu
cho thấy những vi phạm về đạo đức khoa học chắc chắn xảy ra ở
nước ta. Những lem nhem về số liệu đă gieo một sự nghi ngờ của
đồng nghiệp quốc tế đến những nghiên cứu về chất độc da cam ở
nước ta.
Trung thực và liêm chính là những đặc tính số một trong nghiên
cứu khoa học, và công bố bài báo khoa học cũng như giảng dạy là
raisons d'être (lí do để tồn tại) của nhà khoa học. Nếu
thế giới khoa bảng chỉ gồm những người gian trá và thiếu trung
thực th́ cái thế giới đó không nên tồn tại. Một nhà khoa học có
thể lừa gạt nhiều người trong một lần, hay lừa gạt một người
trong nhiều lần, nhưng không thể nào lường gạt nhiều người trong
nhiều lần. Khoa học là một ngành nghề được xây dựng và tồn tại
dựa trên tinh thần chân thực và liêm chính. V́ thế, khoa học
không thể nào dung túng t́nh trạng thiếu chân thực và vô liêm
chính. Chúng ta cần phải truy t́m và đào cho tận gốc những gian
lận trong khoa học.
Gian lận trong khoa học xảy ra ở bất cứ nước nào và bất cứ lúc
nào. Có khác chăng là các nước tiên tiến có cơ chế xử lí vấn đề
đến nơi đến chốn, và có nước (chẳng hạn như nước ta) chưa có cơ
chế giải quyết các vấn đề vi phạm đạo đức khoa học, và hệ quả là
nhiều vụ việc bị “ch́m xuồng”. Nếu trường hợp của giáo sư
Reuben là một kinh nghiệm, tôi nghĩ Việt Nam cần một qui ước về
đạo đức khoa học để ngăn ngừa và giải quyết các trường hợp gian
lận trong nghiên cứu khoa học.
|
Vài trường hợp giả
tạo dữ liệu trong khoa học
Eric Poehlman
là cựu giáo sư y khoa, Trường Đại học Vermont (Mĩ,
chuyên nghiên cứu béo ph́. Với hơn 200 bài báo khoa học
trên các tập san y khoa quốc tế, ông là một “sao” lớn
trong môi trường y khoa. Nhưng ông phạm phải một lỗi
tày trời: ngụy tạo dữ liệu.
Nhưng
10 công tŕnh khoa học và bài giảng trong các hội nghị
từ 1992 đến 2002 lại là những tác phẩm khoa học dựa vào
số liệu do ông giả tạo để phù hợp với lí thuyết của
ḿnh. Năm 1995, trong một hội nghị y khoa, Poehlman
tŕnh bày dữ liệu mà ông báo cáo là thu thập từ một
nghiên cứu đánh giá các đặc điểm về chuyển hóa năng
lượng ở phụ nữ trong thời gian trước và sau măn kinh.
Nhưng trong thực tế, Poehlman chỉ theo dơi một bệnh nhân
duy nhất, phần c̣n lại là ông giả tạo số liệu. Ngoài
ra, Poehlman c̣n giả tạo nhiều số liệu trong hơn 10 bài
báo khoa học khác. Chẳng những thế, Poehlman c̣n ngụy
tạo số liệu mà ông cho là “nghiên cứu sơ bộ” để thu hút
tài trợ đến gần 3 triệu USD từ NIH (cơ quan tài trợ cho
phần lớn nghiên cứu y khoa ở Mĩ).
Sau
nhiều năm điều tra, Trường đại học quyết định sa thải
Poehlman và Nha liêm chính trong nghiên cứu (ORI) truy
tố ông ra ṭa. Ngày 28/6/2006, Poehlman bị ṭa xử phạt
một năm tù và phải hoàn trả cho Nhà nước 542.000 USD.
Đây là trường hợp nghiêm trọng nhất và lần đầu tiên
trong lịch sử khoa học Mỹ một giáo sư gian lận trong
khoa học phải ngồi tù.
Jon Sudbo: mô phỏng số
liệu
Năm 2005, Tập san y khoa
Lancet (một tập san đứng vào hàng nhất nh́ trên thế
giới) công bố một công tŕnh nghiên cứu của bác sĩ Jon
Sudbo, chuyên gia về ung thư thuộc Bệnh viện Radium và
Đại học Oslo (Na Uy). Trong bài báo, bác sĩ Sudbo và 13
cộng sự viên báo cáo rằng họ đă tiến hành một nghiên cứu
với 908 đối tượng, và kết quả cho thấy thuốc chống viêm
NSAIDs có hiệu quả làm giảm nguy cơ ung thư miệng. Phát
hiện của bác sĩ Sudbo gây sự chú ư lớn của các chuyên
gia trong lĩnh vực ung thư bởi v́ các loại thuốc NSAID
được sử dụng rất rộng răi để giảm đau, nhất là đau thấp
khớp, và tương đối rẻ, và nếu quả thật thuốc có hiệu quả
chống ung thư th́ đó là một tin vui cho bệnh nhân: một
thuốc mà đạt hai mục tiêu. Sau khi công bố bài báo,
Sudbo trở thành nổi tiếng trong giới chuyên môn về “phát
hiện” mà ít ai nghĩ đến đó.
Nhưng nghiên cứu của Sudbo
hoàn toàn giả tạo. Sudbo giả tạo tất cả các số liệu và
bệnh nhân. Khi điều tra lại các số liệu gốc (tức cũng
giả tạo), người ta mới phát hiện trong số 908 đối tượng
ma này, có đến 250 người có cùng ngày tháng năm sinh!
Tuy nhiên, điều đáng chú ư là trong phân tích, Sudbo đă
giả tạo rất tài t́nh, không để lộ một kẽ hở nào trong số
liệu để người b́nh duyệt có thể đánh dấu hỏi. Tổng biên
tập tập san Lancet, Richard Horton, phải thú nhận là
Sudbo quá thông minh và tinh xảo đến độ ông có thể qua
mặt tất cả 13 cộng sự viên là đồng tác giả của bài báo,
lường gạt tất cả các chuyên gia trong ngành đă b́nh
duyệt bài báo, lường gạt luôn cả một chuyên gia thống kê
học cũng là người b́nh duyệt bài báo! Hành động ngụy
khoa học của bác sĩ Sudbo chỉ được phát hiện khi một nhà
dịch tễ học người Na Uy chú ư đến đoạn văn mà Sudbo cho
biết nguồn bệnh nhân mà ông nghiên cứu là trích từ một
ngân hàng dữ liệu (database) về ung thư thuộc bệnh viện
Radium, bởi v́ trong thực tế ngân hàng dữ liệu này không
hiện hữu!
Đến nay, bác sĩ Sudbo đă thú
nhận rằng ông ngụy tạo hoàn toàn các số liệu trong bài
báo đó bằng máy tính. Sudbo không chú ư đến ngày tháng
năm sinh v́ nghĩ rằng không ai đ̣i hỏi xem số liệu gốc!
Sudbo c̣n thú nhận rằng hai bài báo ông công bố trước đó
trên tập san New England Journal of Medicine và Journal
of Clinical Oncology cũng dựa vào số liệu do ông dựng
lên. |
|