Nhàn đàm y khoa:
Ghen tuông dưới cái nh́n của tâm lí y khoa
Nguyễn
Văn Tuấn
Ghen
tuông là một đề tài tâm sinh lí quan trọng. Biết bao nhiêu sách
vở và nghiên cứu đă và đang đề cập tới chuyện này. Ngày xưa,
Nguyễn Bính viết bài thơ nổi tiếng Ghen, mà trong đó thi
sĩ chỉ muốn người yêu của ḿnh cười những lúc thi sĩ có mặt (Cô
nhân t́nh bé của tôi ơi / Tôi muốn cô chỉ mỉm cười / Những lúc
có tôi và mắt chỉ / nh́n tôi những lúc tôi xa xôi). Thi sĩ
yêu đến nỗi không muốn người yêu ḿnh hôn hoa, xức nước hoa, đi
tắm biển và thậm chí không muốn người yêu "Đừng ôm gối chiếc
đêm nay ngủ." Ghen như vậy th́ quả là hết ư! Nhà thơ Vũ Thành
Chương cũng từng viết một bài thơ về ghen, mà tôi chỉ nhớ lơm
bơm như sau:
Giấc Mơ Tái
Tạo
Cách
đây không lâu có một vụ đánh ghen dă man của một nhóm đàn bà ở
Thành phố Hồ Chí Minh. Vụ này làm tôi nhớ đến một vụ đánh ghen
nổi tiếng cũng ở Sài G̣n xảy ra vào thập niên 70s (hay cuối 60s)
mà trong đó nạn nhân là một ca sĩ khả ái bị tạt axít làm cho
khuôn mặt của chị ta xấu đi vĩnh viễn, và người gây ra tội này
là vợ của một sĩ quan cao cấp thời đó. Tất nhiên, c̣n nhiều vụ
kinh hoàng khác nữa mà tôi không biết, nhưng qua vài trường hợp
này cũng cho ta thấy giới phụ nữ ghen cũng rất nguy hiểm, chứ
chẳng đùa chút nào!
Trong
một bài báo khoa học đăng trên Tập san y khoa Lancet, tác
giả nói về h́nh thức "phản công" của vợ/chồng khi biết
người "bạn trăm năm" của ḿnh có "adultery", tức là "ngoại
t́nh". Theo như bài báo này th́ các ông chồng trên quần đảo
Kiribati (được biết đến là Gilbert Islands ngày nay) phạt người
vợ ngoại t́nh bằng cách cắn cho sứt một phần cái mũi (tiếng Anh
gọi là nose-biting, hay nói theo danh từ khoa học tiếng Anh là
nasal imputation). Nếu người đàn ông mà ngoại t́nh th́
h́nh phạt cũng tương tự, do người vợ thi hành. Cũng đau đớn
chẳng kém ǵ tạt axít. Nhưng thực ra, h́nh thức cắn mũi này
không phải là mới và chỉ giới hạn trong nhóm dân ở đảo Gilbert,
mà c̣n là một thông lệ của dân Ấn Độ ngày xưa và c̣n thành luật
La Mă nữa. Ở Ấn Độ, người nào ngoại t́nh, ăn trộm, và tù nhân
chiến tranh thường bị cắt mũi. Thành ra, người Ấn Độ có mộ
tŕnh độ nghệ / kĩ thuật ghép mũi rất tinh vi từ 1000 trước Công
nguyên, và dân Ư cũng khá về nghành này từ thế kỷ thứ 15.
Ngoài
ra, hủ tục nose-biting để phạt ngoại t́nh c̣n có trong các bộ
lạc Indian Americans như Apache, Blackfeet và Mesquakie. Dân
Pakistani, Serbs, Caucasus, v.v. đều có hủ tục này trong thời xa
xưa. Ngay cả Thomas Jefferson cũng có viết trong luật là những
kẻ nào phạm tội hăm hiếp, đa thê, kê gian (sodomy) ... th́ h́nh
thức phạt là: nếu là đàn ông th́ sẽ bị thiến; nếu là đàn bà th́
khoét một lỗ qua sụn của mũi với đường kính tối thiểu là nửa
inch.
Nhưng
tại sao lại cắt mũi mà không là những chổ khác nhẹ và kín đáo
hơn? Câu trả lời cũng khá thú vị. Theo một thuyết xa xưa,
người La Mă tin rằng những người có mũi to và cao là những người
có bộ sinh dục cũng ... to và dài. Vào thế kỷ 16, ở Anh, người
ta quan niệm rằng phụ nữ có mũi to là người có nhiều nhục dục.
Khoảng 100 năm trước, Bác sĩ John Mackenzie tin rằng tế bào của
xương cuốn mũi và tế bào của dương vật cương (penile erectile)
chỉ là một, hay rất giống nhau. Tức là có sự liên hệ giữa kích
thước của mũi và nhục dục của đàn ông. Do đó, có thuyết cho
rằng, tục cắn mũi là nhằm mục đích làm xấu đi cái phần hấp dẫn
dục tính của người phụ nữ hay người đàn ông.
Nhưng
dĩ nhiên, h́nh phạt ngoại t́nh không chỉ giới hạn trong việc cắn
mũi, mà c̣n nhiều h́nh thức kinh khủng khác nữa. Theo như bài
báo, vào thập niên 70, phụ nữ Thái Lan thường phạt các ông chồng
ngoại t́nh bằng cách dùng dao nhà bếp cắt bỏ dương vật của ông
chồng trong lúc ông ta ngủ! Thành ra, vụ Bobbitt ở Mĩ (cô vợ
cắt dương vật ông chồng là Bobbitt, làm cho tiếng Anh có thêm
một động từ mới là “bobbitt”) không phải là một hiện tượng mới.
Nhưng
ghen là ǵ? Từ điển Tiếng Việt (TĐTV) định nghĩa ghen là
"khó chịu, bực dọc với người được hưởng cái ǵ đó (thường là về
tinh thần t́nh cảm) hơn ḿnh, có được cái ḿnh muốn cho ḿnh mà
không có; khó chịu, tức tối, thường để biểu lộ ra, v́ biết hoặc
ngờ sự thiếu chung thủy của vợ, chồng hay người yêu." Thế c̣n
ghen tuông th́ sao? TĐTV giải thích là "ghen trong t́nh
yêu nam nữ (nói khái quát)."
Tiếng
Anh định nghĩa chữ jealous (một tính từ có gốc từ tiếng
La-tin zelosus) là "trạng thái không khoan dung ḱnh địch
hay sự không chung thủy" (intolerant of rivalry or
unfaithfulness); "căm ghét đối với một kẻ ḱnh địch hay một
người nào đó bị nghi là được hưởng lợi thế" (hostile toward a
rival or one believed to enjoy an advantage); "cảnh giác giữ ǵn
một sự chiếm hữu" (vigilant in guarding a possession).
Ghen
tuông là một chủ đề làm hao tốn giấy mực của nhiều bác sĩ và nhà
(kể cả tâm lí học và toán học) v.v... Có khá nhiều loại ghen,
nhưng cái ghen được chú ư nhiều nhất là cái ghen mà tôi tạm gọi
là ghen lăng mạn (romantic jealousy), tức là ghen có dính
dáng tới t́nh cảm lứa đôi, vợ chồng. Theo như một nhà nghiên
cứu hàng đầu về ghen, Paul Mullen, viết trên tờ tạp chí nghiên
cứu tâm thần của Anh (British Journal Psychiatry), ghen lăng mạn
là những tư duy, cảm xúc, hành động phức tạp sau sự mất mát hay
sự đe dọa về tính cách hay một quan hệ t́nh cảm.
Như
vậy, ghen không phải chỉ thuần túy là chuyện yêu đâu. Thứ nhất,
ghen là một tập hợp những suy nghĩ, t́nh cảm và hành động. Nói
nôm na là vừa đánh đấm bằng tay chân, mà c̣n vừa có suy nghĩ và
yêu thương nữa! Thứ hai, có hai khía cạnh tâm lí ở đây là do sự
mất đi cái tự chủ (chẳng hạn như người phụ nữ thấy ḿnh già đi,
mất đẹp, không c̣n hấp dẫn người khác phái), và sự mất mát (hay
bị đe dọa) về một quan hệ mới (như ông chồng bắt đầu đi sớm về
khuya, gọi điện ít khi gặp, tính t́nh thay đổi, hay dấu diếm
...)
Đặc
tính ghen tuông là ǵ? Theo một bài báo trên tờ
Psychological Report, những t́nh huống sau đây thường dẫn
đến ghen: (a) hay dính dáng vào một sở thích nào đó như chơi
tenis, đi thư viện đọc sách, đi dạo phố, đi chơi cuối tuần; (b)
hội họp hàng tuần ở cơ quan làm việc hay các nơi làm ngoài giờ;
(c) có quen biết, liên lạc với đồng nghiệp trong sở làm; và (d)
ngoại t́nh một cách "lâm thời".
Sau
khi nghiên cứu, đánh giá bằng cách scoring th́ các nhà nghiên
cứu này kết luận rằng t́nh huống (a) (với chỉ số trung b́nh là
3.5) và (b) (chỉ số trung b́nh = 5.6) không dẫn đến ghen bằng
t́nh huống (c) (chỉ số trung b́nh = 9.6) và nhất là (d) với chỉ
số nguy cơ ghen tuông lên đến 10.6. Trong t́nh huống (a), đàn
ông ghen hơn đàn bà (chỉ số ghen: 4.1 so với 2.8); người chưa
hay không có con ghen hơn người đă có con (3.7 so với 3.2);
người ở thành thị ghen hơn người ở nông thôn (3.7 so với 3.2).
Trong
t́nh huống hội họp, tức t́nh huống (b), đàn ông cũng ghen hơn
đàn bà (6.2 so với 4.6); người chưa không có con ghen hơn người
đă có con (5.9 so với 5.3); nhưng không có sự khác nhau giữa dân
thành thị và nông thôn.
Khi
ở trong t́nh huống "nguy hiểm" (c) và (d) th́ cả hai phái nam nữ
đều ghen như nhau và không có sự ảnh hưởng của có con (hay không
có con), của nơi ở (thành thị hay nông thôn).
Động
cơ nào làm cho người ta ghen? Người ghen thường cảm thấy ḿnh
có uy thế thấp hơn đố phương. Nhưng sự hấp dẫn của đối phương
là yếu tố số 1 làm cho họ ghen. Nhưng ngạc nhiên thay, người
ghen không quan tâm ǵ tới sự giàu có của đối phương. Có lẽ v́
người có sắc đẹp, hay hấp dẫn, thường được chiều chuộng t́nh cảm
hơn người kém hấp dẫn, nên một khi người ta cảm thấy ḿnh mất
cái độ hấp dẫn người khác phái th́ cái chỉ số về ghen lại tăng
một cách đáng kể. (Có lẽ đây là lí do tại sao phụ nữ thường là
khách hàng của các thẩm mỹ viện!)
Chuyện
ghen tuông là chuyện nên bàn và nghiên cứu thêm. Nên nghiên cứu
thêm là v́ nó là đề tài khoa học rất hấp dẫn. Nhưng quan trọng
hơn nữa là nó có ư nghĩa thực tiễn là làm sao chữa trị tính ghen
tuông để đàn ông con trai (và đàn bà phụ nữ) được sống vui vẻ
hơn, an toàn hơn, không phải nơm nớp lo sợ bị bạo hành một cách
không cần thiết. |