Không thể thành Phù Đổng trong 20 năm!
Nguyễn
Văn Tuấn
Viện
nghiên cứu y khoa Garvan
Sydney,
Austrlia
Khi
mới nghe qua công tŕnh nghiên cứu “Nâng cao tầm vóc và thể lực
người Việt Nam” do Tổng cục Thể dục Thể thao chủ xướng tôi mừng,
nhưng khi t́m hiểu về mục tiêu và phương pháp của qua công tŕnh
này tôi thấy có lẽ cần phải xem xét lại tính khả thi và nhất là
ư nghĩa thực tiễn đối với người dân. Nói một cách ngắn gọn, tôi
cho rằng không nên chi tiêu đến 444 tỉ đồng của dân để tiến hành
một nghiên cứu không có cơ sở khoa học vững vàng, và không đem
lại lợi ích trực tiếp cho người dân.
Một
trong những lí do mà các nhóm chủ xướng công tŕnh nghiên cứu đề
ra là chiều cao của thanh niên Việt Nam trong thời gian qua phát
triển chậm, cho nên phải t́m cách can thiệp làm cho mức độ phát
triển nhanh hơn. Tôi không đồng ư với phát biểu này, nếu không
muốn nói rằng đó là một phát biểu thiếu cơ sở khoa học. Công
tŕnh nghiên cứu nổi tiếng mang tên Fels của Mĩ theo dơi chiều
cao của một cộng đồng ổn định tại bang Ohio cho thấy ở nam giới
chiều cao trung b́nh trong độ tuổi 20s vào năm 1886-1920 là 177
cm, đến năm 1921-1949 tăng lên 180,9 cm, và đến năm 1950-1968
th́ đạt đỉnh cao là 181,8 cm. Nói cách khác, sau gần nửa thế kỉ
chiều cao chỉ tăng 4,8 cm. Trong cùng thời gian này, chiều cao
nữ giới phát triển khoảng 3,1 cm. Ở Phần Lan, nghiên cứu dịch
tễ học cho thấy chiều cao thanh niên (nam và nữ) sinh vào thế hệ
sinh năm 1975-1979 cao hơn thế hệ sinh năm 1938-1949 khoảng 2,4
cm. C̣n ở nước ta, theo các nhà khoa học chủ trương đề án,
chiều cao của thanh niên Việt Nam hiện nay so với năm 1975 cao
hơn 4,7 cm. Như vậy chiều cao thanh niên Việt Nam phát triển
rất nhanh, chứ không thể nói là chậm được. Do đó, cơ sở cho
nghiên cứu không vững vàng.
Nếu
so với các nước trong vùng, tầm vóc của người Việt Nam cũng
không phải là quá thấp. Thật vậy, chiều cao trung b́nh hiện nay
ở nam giới Việt Nam (trong độ tuổi 25-35) là 165 cm và nữ giới
là 156 cm, tương đương với chiều cao của người Thái Lan (165 cm
ở nam giới và 155 ở nữ giới) và người Nhật (167 cm cm ở nam giới
và 155 cm ở nữ giới).
Một
lí do khác mà nhóm đề xướng dự án lí giải là ảnh hưởng của dinh
dưỡng cao hơn ảnh hưởng của di truyền. Tôi có lí do cho rằng
đây là một lí giải sai. Đề án “Nâng cao tầm vóc và thể lực
người Việt Nam” viết rằng: “Kết luận của GS-TS Kawabata Aiyoshi
(Nhật Bản) cho thấy mức độ ảnh hưởng lớn nhất đối với sự phát
triển chiều cao thân thể là chế độ dinh dưỡng (31%), tiếp đến là
di truyền (23%), tiếp đến là luyện tập thể dục thể thao (20%),
và cuối cùng là các yếu tố môi trường (16%), tâm lí-xă hội (10%)
…” Tôi đă t́m trong y văn nhưng không thấy công tŕnh nghiên cứu
về chiều cao nào của ông Giáo sư tiến sĩ “Kawabata Aiyoshi” cả.
Tôi là người làm nghiên cứu về di truyền học nhưng chưa thấy một
nghiên cứu nào mà yếu tố di truyền chỉ ảnh hưởng có 23% đến sự
khác biệt về chiều cao của một dân tộc cả. Trong ṿng 50 năm
qua, đă có hàng trăm nghiên cứu di truyền (kể cả nghiên cứu của
chính tôi) đều cho thấy gien có ảnh hưởng rất lớn đến chiều cao:
khoảng 65% đến 87% khác biệt về chiều cao giữa các cá nhân là do
gien quyết định.
Trong
y sinh học, một phát hiện rằng yếu tố X có liên hệ với bệnh Y
không có nghĩa là can thiệp thay đổi X sẽ làm thay đổi Y. Chẳng
hạn như nghiên cứu cơ bản cho thấy ăn uống nhiều chất béo làm
tăng nguy cơ bị bệnh tim và ung thư, nhưng khi các nhà nghiên
cứu Mĩ tiêu ra 415 triệu USD để can thiệp làm giảm chất béo
trong chế độ ăn uống trong suốt 15 năm họ chẳng ghi nhận một sự
suy giảm nguy cơ mắc bệnh tim và ung thư chút nào cả. Lí do đơn
giản cho sự thất bại này là họ bỏ qua mối tương tác giữa chất
béo và các yếu tố nguy cơ khác, kể cả gien.
Ai
cũng biết rằng chiều cao cơ thể của một dân tộc là hệ quả của sự
tương tác của ba yếu tố: gien, dinh dưỡng, và hoạt động thể
lực. Không thể ḱ vọng vào việc can thiệp bằng dinh dưỡng và
TDTT mà không xem xét đến yếu tố di truyền. Chúng ta không thể
phát triển chiều cao tương đương với người Âu Mĩ trong ṿng 20
năm, bởi v́ cấu trúc gien của chúng ta không tương đương với cấu
trúc gien của người Âu Mĩ. Ngay cả giữa các sắc dân người Âu Mĩ
cũng có khác biệt về chiều cao, như người Hà Lan thường cao hơn
người Mĩ và người Pháp khoảng 3-6 cm, dù chế độ dinh dưỡng chẳng
khác nhau giữa các sắc dân này. Chúng ta không thể thành Phù
Đổng thiên vương trong ṿng vài mươi năm được.
Dinh
dưỡng tùy thuộc vào mức độ phát triển kinh tế của quốc gia. Do
đó, những khác biệt và thay đổi chiều cao của một quần thể gián
tiếp tùy thuộc vào phát triển kinh tế. Nghiên cứu trên 47 huyện
và quận ở Nhật trong thời gian 1892 – 1941 cho thấy rơ rằng t́nh
trạng bất b́nh đẳng trong hệ thống chăm sóc sức khỏe chính là
một nguyên nhân lớn dẫn đến sự khác biệt về chiều cao của dân
số. Nghiên cứu của tôi và đồng nghiệp ở Thái Lan cũng cho thấy
tính trung b́nh chiều cao người Thái ở nông thôn thấp hơn chiều
cao người Thái ở Bangkok khoảng 2,6 cm (nữ giới) đến 4,3 cm (nam
giới), một phần lớn là do khác biệt về dinh dưỡng và hệ thống
chăm sóc sức khỏe trẻ em trong độ tuổi niên thiếu ở nông thôn
c̣n quá kém so với thành phố.
Trong
y tế công cộng, cái mục tiêu hàng đầu và tối hậu là nâng cao
chất lượng cuộc sống và kéo dài tuổi thọ người dân. Để đạt mục
tiêu đó, phát triển mạng lưới y tế và chăm sóc sức khỏe tại các
vùng nông thôn là một việc làm cấp bách, nhất là trong điều kiện
kinh tế đang phát triển như ở nước ta, song song với khâu cơ bản
là giải quyết nạn đói nghèo – một nhân tố đóng vai tṛ quan
trọng có ảnh hưởng đến sức khỏe. Chúng ta không thể có cái xa
xí phải làm nghiên cứu đến 20 năm và tốn đến 444 tỉ đồng để biết
được dinh dưỡng và TDTT tăng bao nhiêu cm chiều cao. Một nghiên
cứu như thế, nh́n dưới khía cạnh y đức, tôi có thể nói là có vấn
đề. Thay v́ dành ra 444 tỉ đồng để nghiên cứu, tôi đề nghị dành
số tiền đó để phát triển và nâng cao hệ thống y tế công cộng tại
các vùng nông thôn.
Chú
thích: Bạn đọc nào muốn có các tài liệu nghiên cứu và nguồn
gốc những con số tôi phát biểu trong bài viết này có thể liên
lạc tôi qua Ṭa soạn Tuổi trẻ. |