Thuốc lợi tiểu đoạn pha loãng ở vỏ thận.
Indapamide là một dẫn xuất sulfonamide có 1
vòng indole, liên quan về mặt dược lý học với các thuốc lợi tiểu thiazide, tác
dụng bằng cách ức chế sự hấp thu natri ở đoạn pha loãng của vỏ thận.
Thuốc làm tăng bài tiết natri và chlor ra nước
tiểu và tăng bài tiết kali và magne ở mức độ ít hơn, bằng cách đó gia tăng lợi
tiểu và thực hiện một hoạt động chống cao huyết áp. Các nghiên cứu giai đoạn II
và giai đoạn III trong đơn trị liệu đã chứng tỏ một hiệu quả chống cao huyết áp
kéo dài 24 giờ. Hiệu quả này đạt được ở những liều lượng chỉ hơi gây ra lợi
tiểu. Hoạt động chống cao huyết áp của nó liên quan đến sự cải thiện sức đàn hồi
của động mạch và giảm kháng lực tiểu động mạch và kháng lực mạch máu ngoại biên
toàn thể. Nó làm giảm phì đại thất trái.
Tác dụng điều trị đạt đến một mức ổn định khi
vượt quá một liều nào đó, trong khi các tác dụng ngoại ý gia tăng : không gia
tăng liều khi không đạt hiệu quả điều trị.
Người ta cũng đã chứng tỏ ở bệnh nhân cao huyết
áp, qua một thời gian ngắn, trung bình và dài, rằng :
- indapamide không can thiệp vào chuyển hóa
lipide : triglycerides, LDL và HDL.
- indapamide không can thiệp vào chuyển hóa
carbonhydrate, ngay cả ở bệnh nhân tiểu đường cao huyết áp.
DƯỢC ĐỘNG HỌC
Chú ý đề phòng :
Thiazide và các thuốc lợi tiểu liên quan có thể
gây ra bệnh lý gan não ở các bệnh nhân suy chức năng gan. Phải ngưng ngay điều
trị bằng thuốc lợi tiểu trong trường hợp này.
Thận trọng lúc dùng :
Cân bằng nước và điện giải :
- Natri huyết thanh :
Natri huyết thanh phải được đánh giá trước khi
bắt đầu điều trị, và sau đó ở các khoảng cách đều đặn. Tất cả các điều trị bằng
thuốc lợi tiểu có thể gây ra hạ natri máu, đôi khi có các hậu quả nghiêm trọng.
Vì hạ natri máu lúc đầu không có triệu chứng nên theo dõi đều đặn là điều thiết
yếu và phải thực hiện thường xuyên hơn ở các dân số có nguy cơ cao, như ở bệnh
nhân lớn tuổi và xơ gan (xem phần Tác dụng ngoại ý và Quá liều).
- Kali huyết thanh :
Mất kali và hạ kali máu là nguy cơ chính của
thiazide và các thuốc lợi tiểu liên quan. Nguy cơ phát triển hạ kali máu (< 3,4
mmol/l) phải được ngăn ngừa ở một số dân số nguy cơ cao, như các bệnh nhân lớn
tuổi và/hoặc dinh dưỡng kém và/hoặc các bệnh nhân đang ở chế độ điều trị nhiều
thuốc, bệnh nhân xơ gan có phù và cổ chướng, và các bệnh nhân có bệnh lý tim do
mạch vành hoặc suy tim. Trong các tình huống này hạ kali máu làm tăng thêm độc
tính trên tim của digitalis alkaloid và nguy cơ loạn nhịp. Các bệnh nhân có
khoảng QT kéo dài do bẩm sinh hoặc do dùng thuốc cũng có nguy cơ bị hạ kali máu.
Hạ kali máu (giống nhịp tim chậm) là một yếu tố dẫn đưa đến sự phát triển của
loạn nhịp nặng, đặc biệt là xoắn đỉnh, có khả năng gây tử vong. Kali huyết thanh
phải được theo dõi thường xuyên hơn trong mỗi trường hợp này. Đánh giá kali
huyết thanh đầu tiên phải được thực hiện trong tuần lễ đầu điều trị. Khi phát
hiện hạ kali thì phải điều chỉnh.
- Calcium huyết thanh :
Các thuốc lợi tiểu thiazide có thể làm giảm sự
bài tiết calcium qua nước tiểu và gây một sự gia tăng calcium máu nhẹ thoáng
qua. Tăng calcium máu rõ rệt có thể liên quan với cường tuyến cận giáp không
được chẩn đoán. Ngưng điều trị trước khi kiểm tra chức năng tuyến cận giáp.
Đường máu :
Đường máu phải được theo dõi ở các bệnh nhân
tiểu đường, đặc biệt khi có hạ kali máu.
Acid uric :
Nguy cơ các đợt thống phong bị tăng lên ở bệnh
nhân tăng acid uric trong máu.
- Chức năng thận và các thuốc lợi tiểu :
Thiazide và các thuốc lợi tiểu liên quan chỉ có
tác dụng đầy đủ khi chức năng thận còn đầy đủ hoặc chỉ thay đổi nhẹ (creatinine
huyết thanh < 25 mg/l, nghĩa là 220 mmol/L ở người lớn). Ở người lớn tuổi, mức
creatinine huyết thanh phải được điều chỉnh theo tuổi, cân nặng và giới tính.
Giảm thể tích máu, thứ phát sau mất nước và natri gây bởi thuốc lợi tiểu vào lúc
bắt đầu điều trị, gây ra giảm tốc độ lọc cầu thận, có khả năng đưa đến tăng urea
máu và creatinine huyết thanh. Suy thận chức năng thoáng qua không có hậu quả
lâm sàng ở các bệnh nhân có chức năng thận bình thường, nhưng có thể làm nặng
suy thận có sẵn.
- Vận động viên :
Các vận động viên phải được thông báo cho biết
rằng thuốc này có chứa một hoạt chất có thể gây ra phản ứng dương tính trên các
xét nghiệm tầm soát thuốc doping.
Các tác dụng trên khả năng lái xe và sử dụng
máy móc :
Natrilix SR không làm thay đổi sự tỉnh táo,
nhưng vài phản ứng cá nhân, trong mối tương quan với sự giảm áp lực động mạch,
có thể thay đổi, đặc biệt vào lúc bắt đầu điều trị hoặc khi kết hợp với một
thuốc chống cao huyết áp khác. Do đó, khả năng lái xe hoặc sử dụng máy móc có
thể bị giảm.
LÚC CÓ THAI và LÚC NUÔI CON
BÚ
Không nên phối hợp :
- Lithium : tăng mức lithium huyết thanh với
các dấu hiệu quá liều, như với một chế độ ăn kiêng ít muối (bài tiết lithium qua
nước tiểu giảm). Tuy nhiên, khi Natrilix có vẻ cần thiết, thì cần theo dõi sát
lithium huyết thanh và liều lượng phải được điều chỉnh theo đó.
- Các thuốc không chống loạn nhịp gây ra xoắn
đỉnh (astemizole, bepridil, erythromycin (IV), halofantrine, pentamidine,
sultopride, terfenadine, vincamine) : xoắn đỉnh (hạ kali máu, chậm nhịp tim, và
khoảng QT dài có sẵn là các yếu tố thuận lợi). Sử dụng các thuốc không gây xoắn
đỉnh ở các bệnh nhân có hạ kali máu.
Thận trọng khi phối hợp :
- Thuốc kháng viêm non-steroid (toàn thân),
salicylates liều cao : có thể làm giảm tác dụng chống cao huyết áp của
indapamide. Suy thận cấp ở bệnh nhân mất nước (giảm tốc độ lọc cầu thận). Bồi
phụ nước cho bệnh nhân và theo dõi chức năng thận vào lúc bắt đầu điều trị.
- Các chất hạ kali máu khác : amphotericin B
(IV), glucocorticoids (toàn thân), mineralocorticoids, cosyntropin, các thuốc
nhuận trường kích thích : gia tăng nguy cơ hạ kali máu (tác dụng phụ thêm). Theo
dõi và nếu cần thiết thì điều chỉnh kali huyết thanh, thận trọng đặc biệt trong
trường hợp điều trị digitalis. Sử dụng các thuốc nhuận trường không kích thích.
- Baclofen : làm mạnh thêm tác dụng hạ huyết
áp.
Bồi phụ nước cho bệnh nhân, theo dõi chức năng
thận lúc bắt đầu điều trị.
- Digitalis alkaloids : hạ kali máu làm rõ thêm
những tác dụng độc của digitalis alkaloids. Theo dõi kali huyết thanh và ECG và
xem xét lại điều trị khi thích hợp.
Cân nhắc khi phối hợp :
- Các thuốc lợi tiểu giữ kali (amiloride,
spironolactone, triamterene) :
Sự kết hợp hợp lý này, hữu ích ở vài bệnh nhân,
không loại trừ được khả năng hạ kali máu hoặc, đặc biệt ở các bệnh nhân suy thận
và tiểu đường, là tăng kali máu. Theo dõi kali huyết thanh và ECG và xem xét lại
điều trị khi thích hợp.
- Các thuốc ức chế men chuyển : nguy cơ hạ
huyết áp đột ngột và/hoặc suy thận cấp trong lúc đưa vào điều trị một thuốc ức
chế men chuyển ở trường hợp đã có sẵn mất natri (đặc biệt ở những bệnh nhân bị
hẹp động mạch thận).
Trong cao huyết áp, khi điều trị lợi
tiểu trước đó có thể đã gây ra mất natri :
- thuốc lợi tiểu phải được ngưng 3 ngày trước
khi bắt đầu điều trị bằng một thuốc ức chế men chuyển, và một thuốc lợi tiểu hạ
kali máu nên được dùng trở lại khi cần thiết ;
- hoặc bắt đầu với thuốc ức chế men chuyển liều
lượng thấp, và gia tăng liều từ từ.
Trong suy tim ứ huyết, bắt đầu bằng liều
rất thấp thuốc ức chế men chuyển, sau khi giảm liều của thuốc lợi tiểu hạ kali
máu kết hợp.
Trong mọi trường hợp, theo dõi chức năng thận
(đo créatinine huyết thanh) trong tuần lễ đầu điều trị bằng thuốc ức chế men
chuyển.
- Các thuốc chống loạn nhịp gây xoắn đỉnh :
loại Ia (quinidine, hydroquinidine, disopyramide), amiodarone, bretylium,
sotalol : xoắn đỉnh (hạ kali máu, chậm nhịp tim, và khoảng QT kéo dài có trước
là các yếu tố thuận lợi).
Phòng ngừa và, nếu cần, điều chỉnh kali máu :
theo dõi khoảng QT. Trong trường hợp xoắn đỉnh, không cho dùng thuốc chống loạn
nhịp [máy tạo nhịp (pacemaker)].
- Metformin : toan hóa acid lactic do metformin
được khởi phát bởi suy thận chức năng liên quan đến các thuốc lợi tiểu, đặc biệt
các thuốc lợi tiểu quai. Không được sử dụng metformin khi creatinine huyết thanh
vượt quá 1,5 mg/dL (135 mmol/L)
ở nam giới và 1,2 mg/dL (110
mmol/L) ở nữ
giới.
- Các thuốc cản quang có iode : trong trường
hợp mất nước do lợi tiểu, nguy cơ gia tăng suy thận cấp, đặc biệt sau khi dùng
liều cao các thuốc cản quang có iode.
Bồi phụ nước trước khi dùng thuốc cản quang có
iode.
- Các thuốc chống trầm cảm imipramine (ba
vòng), các neuroleptic : gia tăng hiệu quả chống cao huyết áp và gia tăng nguy
cơ hạ huyết áp tư thế (tác dụng cộng thêm).
- Muối calcium : nguy cơ tăng calcium máu do
bởi giảm bài tiết calcium qua nước tiểu.
- Cyclosporine : nguy cơ tăng creatinine huyết
thanh mà không có thay đổi mức cyclosporine lưu thông, ngay cả khi không có mất
nước và muối.
- Corticosteroids, cosyntropine (toàn thân) :
làm giảm tác dụng chống cao huyết áp (giữ nước và muối bởi corticosteroids).
TÁC DỤNG NGOẠI Ý
Đa số các tác dụng ngoại ý trên lâm sàng và thí
nghiệm là phụ thuộc liều lượng. Thiazide và các thuốc lợi tiểu liên quan, bao
gồm indapamide, có thể gây ra :
Về các thông số xét nghiệm :
- Mất kali và hạ kali máu, có thể đặc biệt trầm
trọng ở một số dân số nguy cơ cao (xem Thận trọng lúc dùng). Trong các thực
nghiệm lâm sàng thực hiện với indapamide 1,5 mg, hạ kali huyết thanh đã được
thấy trong vài trường hợp sau 4-6 tuần điều trị. Kali huyết thanh < 3,4 mmol/l
trong khoảng 10% bệnh nhân và kali huyết thanh < 3,2 mmol/l trong 4% bệnh nhân.
Sau 12 tuần điều trị, độ giảm trung bình của kali huyết thanh là 0,23
mmol/L.
- Hạ natri máu với giảm thể tích máu, gây ra
mất nước và hạ huyết áp tư thế. Sự mất đồng thời ion chlor có thể sau đó gây
toan chuyển hóa bù, mặc dù tần suất xuất hiện và độ lớn của tác dụng này thấp.
- Tăng acid uric huyết thanh và glucose máu
trong lúc điều trị : sử dụng các thuốc lợi tiểu này phải được xem xét cẩn thận ở
các bệnh nhân thống phong hoặc tiểu đường.
- Các rối loạn về huyết học (hiếm hơn nhiều) :
giảm tiểu cầu, giảm bạch cầu, mất bạch cầu hạt, giảm sản tủy xương, thiếu máu
tán huyết.
- Tăng calcium máu rất hiếm.
Về mặt lâm sàng :
- Khả năng xảy ra bệnh lý gan não ở các bệnh
nhân suy gan (xem Chống chỉ định và Chú ý đề phòng).
- Các phản ứng tăng cảm, đặc biệt là da, ở các
đối tượng dễ bị dị ứng và các biểu hiện suyễn.
- Hồng ban dát sẩn (maculopapular rashes), tử
ban, khả năng suy thoái thêm lupus ban đỏ hệ thống có trước.
- Buồn nôn, bón, chóng mặt, suy nhược, dị cảm,
nhức đầu và khô miệng, hiếm khi gặp và thường hồi phục sau khi giảm liều.
- Ngoại lệ : viêm tụy.
LIỀU LƯỢNG và CÁCH DÙNG