Mesalamine là một chất chuyển hóa có hoạt tính
trị liệu chính của sulfasalazine trong điều trị viêm loét đại tràng.
Sulfasalazine được chuyển đổi đẳng phân tử thành sulfapyridine và mesalamine do
tác động của vi khuẩn ở đại tràng. Liều uống thông thường của sulfasalazine
trong bệnh viêm loét đại tràng tiến triển là 3-4 g/ngày, chia làm nhiều lần,
liều này sẽ cung cấp 1,2-1,6 g mesalamine cho đại tràng.
Cơ chế tác động của mesalamine (và
sulfasalazine) hiện chưa được biết rõ, nhưng dường như là nó có tác động tại chỗ
hơn là tác động toàn thân. Sự sản xuất chất nhầy của các chất chuyển hóa của
arachidonic acid, cả qua con đường cyclooxygenase, như prostanoid, và qua con
đường lipoxygenase, như leukotrienes và hydroxyeicosatetraenoic acid, tăng ở
bệnh nhân bị viêm ruột mãn tính, và có thể mesalamine cũng giảm viêm bằng cách
ức chế cyclooxygenase và ức chế tạo prostaglandin ở đại tràng.
DƯỢC ĐỘNG HỌC
Viên Tidocol được bao bằng acrylic cho phép
mesalamine được phóng thích chỉ khi thuốc đến đoạn từ hồi tràng trở về sau. Điều
này đã được chứng minh qua các thử nghiệm ở người. Khoảng 28% của mesalamine
trong viên Tidocol được hấp thu sau khi uống, phần còn lại cho tác động tại chỗ
và được thải qua phân. Sự hấp thu của mesalamine giống nhau khi uống thuốc lúc
đói hay khi có thức ăn. Phần mesalamine hấp thu nhanh chóng được acetyl hóa ở
niêm mạc của thành ruột và ở gan. Nó chủ yếu được bài tiết qua thận dưới dạng
dẫn chất N-acetyl-5-aminosalicylic acid.
Mesalamine dùng đường uống dưới dạng viên
Tidocol dường như được hấp thu nhiều hơn so với mesalamine được tạo ra từ
sulfasalazine. Nồng độ tối đa trong huyết tương của mesalamine và
N-acetyl-5-aminosalicylic acid sau khi uống nhiều liều Tidocol cao gấp 1,5-2 lần
so với khi uống mesalamine cũng với liều tương tự nhưng dưới dạng sulfasalazine.
Diện tích dưới đường cong của hỗn hợp mesalamine và N-acetyl-5-aminosalicylic
acid và nồng độ của thuốc trong nước tiểu sau khi uống nhiều liều Tidocol cao
gấp 1,3-1,5 lần so với khi uống mesalamine cũng với liều tương tự nhưng dưới
dạng sulfasalazine.
Mesalamine và các chất chuyển hóa của nó,
N-acetyl-5-aminosalicylic acid, có Tmax thường trễ do hoạt chất được
phóng thích chậm, vào khoảng từ 4 đến 12 giờ. Thời gian bán thải của mesalamine
và N-acetyl-5-aminosalicylic acid vào khoảng 12 giờ, nhưng thường dao động trong
khoảng từ 2 đến 15 giờ. Có sự khác biệt lớn giữa người này và người khác về nồng
độ trong huyết tương của mesalamine và N-acetyl-5-aminosalicylic acid và về thời
gian bán hủy sau khi uống viên Tidocol.
DƯỢC LÝ LÂM SÀNG
Nghiên cứu lâm sàng :
Trong bệnh viêm loét đại tràng tiến triển từ
nhẹ đến vừa : Hai nghiên cứu có kiểm soát, đối chứng với placebo đã chứng minh
hiệu lực của viên Tidocol trên những bệnh nhân bị viêm loét đại tràng tiến triển
từ nhẹ đến vừa. Trong một nghiên cứu ngẫu nhiên, mù đôi, đa trung tâm, thực hiện
trên 158 bệnh nhân, Tidocol liều 1,6 g/ngày và 2,4 g/ngày đã được đối chiếu với
placebo. Ở liều 2,4 g/ngày, viên Tidocol làm giảm các triệu chứng bệnh, với 21
trên 43 (49%) bệnh nhân dùng Tidocol cho thấy có cải thiện thể hiện trên soi đại
tràng sigma, so với 12 trên 44 (27%) bệnh nhân dùng placebo (p = 0,048). Ngoài
ra, nhóm dùng Tidocol liều 2,4 g/ngày còn cho thấy có cải thiện đáng kể trong
chảy máu trực tràng và số lần đi tiêu.
Liều 1,6 g/ngày không cho thấy có hiệu quả ổn
định.
Trong một nghiên cứu ngẫu nhiên thứ nhì, mù
đôi, đối chứng với placebo trong vòng 6 tuần trên 87 bệnh nhân bị viêm loét đại
tràng, viên Tidocol ở liều 4,8 g/ngày cho kết quả soi đại tràng sigma có cải
thiện ở 28 trên 48 bệnh nhân (74%), so với 10 trên 38 bệnh nhân (26%) bệnh nhân
dùng placebo (p = 0,001). Ngoài ra, nhóm bệnh nhân dùng Tidocol liều 4,8 g/ngày
cũng cho kết quả cải thiện trên tất cả các triệu chứng nhiều hơn so với nhóm
dùng placebo.
Duy trì sự thuyên giảm trong bệnh viêm loét
đại tràng : Trong một nghiên cứu ngẫu nhiên, mù đôi, đối chiếu với placebo,
đa trung tâm, kéo dài trong 6 tháng, thực hiện trên 264 bệnh nhân được điều trị
với Tidocol liều 0,8 g/ngày (n = 90), liều 1,6 g/ngày (n = 87), hay được cho
dùng placebo (n = 87). Tỉ lệ các bệnh nhân được điều trị với liều 0,8 g/ngày
không cho kết quả thuyên giảm trên nội soi đáng kể về mặt thống kê so với nhóm
dùng placebo. Phân tích trên 174 bệnh nhân được điều trị với Tidocol 1,6 g/ngày
hay được cho dùng placebo, Tidocol duy trì được sự thuyên giảm viêm loét đại
tràng ở 61 trên 87 bệnh nhân (70,1%), so với 42 trên 87 (48,3%) bệnh nhân được
cho dùng placebo (p = 0,005).
Phân tích 4 thử nghiệm dùng Tidocol, ở liều từ
0,8 g/ngày đến 2,8 g/ngày, đối chiếu với sulfasalazine, ở liều từ 2 g/ngày đến 4
g/ngày (n = 200). Việc điều trị cho kết quả thành công ở 59 trên 98 bệnh nhân
(59%) đối với Tidocol và 70 trên 102 bệnh nhân (69%) đối với sulfasalazine,
không có sự khác biệt đáng kể.
Nghiên cứu về ảnh hưởng trên khả năng sinh
sản của nam giới : Tác động của Tidocol (mesalamine) trên khả năng sinh sản
của nam giới đã được đánh giá qua một nghiên cứu. Chín bệnh nhân (dưới 40 tuổi)
bị viêm loét đại tràng mãn tính có dấu hiệu thuyên giảm trên lâm sàng khi điều
trị với sulfasalazine liều từ 2 đến 3 g/ngày, sau đó chuyển qua dùng Tidocol
liều tương đương (0,8-1,2 g/ngày) trong vòng 3 tháng. Có cải thiện về số lượng
tinh trùng (p < 0,02) và về hình thái (p < 0,02) ở tất cả trường hợp. Cải thiện
về tính di động của tinh trùng (p < 0,001) xảy ra ở 8 trên 9 bệnh nhân.
CHỈ ĐỊNH
Những điểm thận trọng chung :
Ở bệnh nhân bị hẹp môn vị, viên Tidocol có thể
bị giữ lại lâu ở dạ dày do đó có thể chậm giải phóng mesalanine ở đại tràng.
Các triệu chứng của viêm đại tràng nặng lên
được ghi nhận ở 3% bệnh nhân được điều trị với Tidocol trong một khảo sát lâm
sàng có kiểm soát. Phản ứng cấp tính này, đặc trưng bởi tăng co thắt, đau bụng,
tiêu chảy có máu, đôi khi có sốt, nhức đầu, bất ổn, ngứa, phát ban, và viêm kết
mạc, đã được ghi nhận sau khi khởi đầu với Tidocol cũng như với các biệt dược
khác của mesalamine. Các triệu chứng thường sẽ khỏi sau khi ngưng dùng Tidocol.
Một vài bệnh nhân đã từng bị phản ứng quá mẫn
với sulfasalazine cũng có thể bị các phản ứng tương tự khi dùng viên Tidocol hay
các thuốc khác có chứa sulfasalazine hay đã được chuyển thành mesalamine.
Thận :
Suy thận, kể cả suy thận nhẹ, và viêm thận kẽ
cấp tính và mãn tính, đã được báo cáo ở bệnh nhân được điều trị với viên Tidocol
cũng như với các thuốc khác có chứa sulfasalazine hay đã được chuyển thành
mesalamine. Trong những nghiên cứu trên động vật (chuột cống, chó), thận là đối
tượng chính mà thuốc thể hiện độc tính. Ở liều xấp xỉ 750-1000 mg/kg (gấp 15-20
lần liều khuyến cáo sử dụng cho người có trọng lượng trong bình 50 kg tính theo
mg/kg và gấp 3-4 lần nếu tính theo mg/m2), mesalamine gây hoại tử nhú
thận. Vì thế, cần thận trọng khi sử dụng Tidocol (hay các thuốc khác có chứa
sulfasalazine hay đã được chuyển thành mesalamine) ở bệnh nhân đã biết bị suy
thận hay có tiền sử bị các bệnh lý ở thận. Nên đánh giá chức năng thận trước khi
điều trị và định kỳ trong thời gian điều trị với Tidocol.
Thông tin cho bệnh nhân :
Bệnh nhân cần phải được hướng dẫn nuốt nguyên
viên Tidocol, cẩn thận không làm bể lớp vỏ bên ngoài của viên thuốc. Lớp vỏ này
đã được nghiên cứu nhằm bảo vệ hoạt chất thuốc bên trong còn nguyên vẹn, mục
đích để cho mesalamine thể hiện hiệu lực tác động ở đại tràng. Có 2 đến 3% bệnh
nhân trong các khảo sát lâm sàng, viên thuốc còn nguyên vẹn trong phân. Nhắc nhở
bệnh nhân thông báo cho bác sĩ biết nếu điều này xảy ra lặp đi lặp lại. Bệnh
nhân bị viêm loét đại tràng cần phải được thông báo rằng hiếm khi nào bệnh sẽ
khỏi hẳn hoàn toàn và nên ngăn ngừa khả năng bệnh tái phát bằng cách dùng liên
tục viên Tidocol với liều duy trì.
Tương tác thuốc : không có tương tác
thuốc nào được ghi nhận.
Tác động gây ung thư, đột biến, ảnh hưởng
trên khả năng sinh sản :
Mesalamine không gây ung thư khi thử nghiệm
trên chuột cống ở liều cao đến 480 mg/kg/ngày, hay trên chuột nhỏ ở liều 2000
mg/kg/ngày. Các liều này cao gấp 2,4 đến 5,1 lần liều duy trì tối đa khuyến cáo
cho người của Tidocol là 1,6 g/ngày (32 mg/kg/ngày cho người có thể trọng trung
bình 50 kg hay 1184 mg/m2), tương ứng, dựa trên diện tích da. Mesalamine cho kết
quả âm tính thử nghiệm Ames về khả năng gây đột biến, không cảm ứng sự trao đổi
giữa các cặp nhiễm sắc thể (SCE : sister chromatid exchanges) và bất thường
nhiễm sắc thể trong thử nghiệm in vitro trên tế bào buồng trứng của chuột
Hamster Chinese, và cũng không cảm ứng vi nhân trong hồng cầu đa sắc ở tủy xương
của chuột nhỏ. Mesalamine, với liều uống đến 480 mg/kg/ngày, không gây tác động
bất lợi nào trên khả năng sinh sản của cả chuột cống đực và cái.
Có thai :
Các thử nghiệm trên sự sinh sản ở chuột cống và
thỏ với liều đến 480 mg/kg/ngày không cho thấy có tác động gây quái thai hay độc
tính trên phôi gây bởi mesalamine. Dầu vậy, vẫn chưa có những thử nghiệm đầy đủ
và có kiểm soát trên phụ nữ có thai. Do các kết quả nghiên cứu trên động vật
không phải lúc nào cũng tiên đoán được cho các đáp ứng khi sử dụng trên người,
chỉ dùng thuốc này trong thời kỳ mang thai khi thật sự cần thiết.
Cho con bú :
Mesalamine được tìm thấy trong sữa mẹ với một
nồng độ thấp và chất chuyển hóa N-acetyl của nó cũng được tìm thấy trong sữa mẹ
với nồng độ cao hơn. Trong khi ý nghĩa của điều này trên lâm sàng còn chưa được
xác định, nên thận trọng khi dùng mesalamine cho phụ nữ nuôi con bằng sữa mẹ.
Sử dụng trong nhi khoa :
Tính an toàn và hiệu quả của Tidocol khi sử
dụng cho trẻ em chưa được xác nhận.
Sử dụng trong lão khoa :
Các thử nghiệm lâm sàng của Tidocol ở bệnh nhân
từ 65 tuổi trở lên có số lượng không đủ để kết luận rằng ở độ tuổi này có cho
đáp ứng khác với những bệnh nhân trẻ tuổi hay không. Nói chung, ở người già các
chức năng gan, thận hay tim thường bị giảm, và thường có những bệnh khác kèm
theo hay dùng đồng thời với những loại thuốc khác, cần thận trọng khi kê toa
Tidocol cho người già.
Thuốc này chủ yếu được bài tiết qua thận, do đó
nguy cơ xảy ra các phản ứng phụ ở người bị suy thận thường cao hơn. Do người già
thường bị suy thận, cần thận trọng khi kê toa thuốc này. Bên trên cũng đã có lưu
ý rằng cần phải đánh giá chức năng thận trước khi điều trị và định kỳ trong thời
gian điều trị với Tidocol.
TÁC DỤNG NGOẠI Ý
Mesalamine đã được đánh giá trên 3685 bệnh nhân
bị viêm ruột không đặc hiệu (đa số bị viêm loét đại tràng) trong nhiều nghiên
cứu mở và có kiểm soát. Các phản ứng phụ được ghi nhận trên lâm sàng thường nhẹ
và tự khỏi. Những tác dụng phụ nêu dưới đây có thể xảy ra không liên quan đến
việc điều trị và tương tự như những trường hợp đã được ghi nhận trong các nghiên
cứu ngắn hạn và dài hạn và những khảo sát tiếp theo sau khi đã tiếp thị thuốc ra
thị trường.
Trong 2 nghiên cứu lâm sàng ngắn hạn (6 tuần)
có đối chiếu với placebo thực hiện trên 245 bệnh nhân, trong đó 155 bệnh nhân
được chọn ngẫu nhiên cho dùng viên mesalamine, 5 bệnh nhân (3,2%) thuộc nhóm
dùng mesalamine đã gián đoạn việc điều trị do có những tác dụng phụ so với 2
bệnh nhân (2,2%) trong nhóm dùng placebo. Các phản ứng bất lợi khiến cho họ
ngưng không dùng viên mesalamine bao gồm (mỗi nhóm tác dụng phụ được ghi nhận ở
một bệnh nhân) : tiêu chảy và viêm đại tràng nặng lên ; chóng mặt, buồn nôn, đau
ở các khớp, và nhức đầu ; phát ban, ngủ lịm và táo bón ; khô miệng, bất ổn, đau
thắt lưng, mất định hướng nhẹ, khó tiêu nhẹ và tăng co thắt ; nhức đầu, buồn
nôn, bất ổn, đau đớn, nôn mửa, co thắt cơ, nặng đầu, ù tai, và sốt.
Các tác dụng bất lợi xảy ra ở những bệnh nhân
dùng mesalamine chiếm tỉ lệ 2% hay nhiều hơn trong 2 nghiên cứu ngắn hạn, mù
đôi, có đối chiếu với placebo được nêu ở trên bao gồm nhức đầu, đau bụng, ợ hơi,
buồn nôn, chóng mặt, suy nhược, tiêu chảy, đau lưng, sốt, phát ban, khó tiêu...
Đối với các tác dụng bất lợi này, chỉ có phát ban là chiếm tần xuất xảy ra cao
khi tăng liều mesalamine trong các nghiên cứu trên.
Các bất thường kết quả xét nghiệm :
Tăng AST (SGOT) hay ALT (SGPT), tăng
phosphatase kiềm, tăng GGT, tăng LDH, tăng bilirubin, tăng creatinine huyết
thanh và BUN.
LIỀU LƯỢNG và CÁCH DÙNG