Thứ Tư, 26/03/2008, 13:47
(GMT+7)
Chuyện bác sĩ “chạy sô”
Mỗi năm, Khoa Y Trường ĐHYD đào tạo cho thành phố khoảng 120
bác sĩ và Trung tâm Đào tạo y tế khoảng 100-120 bác sĩ nữa. Để
có đủ BS cho tỷ lệ mong ước trên theo tốc độ đào tạo hiện nay,
thành phố phải chờ... 20 năm nữa.
Hiện
tổng số bác sĩ ở TP.HCM là 3.767 (tức 4,7 bác sĩ/10.000 dân).
Muốn đạt tỷ lệ 10 BS/10.000 dân đối với dân số 10 triệu người,
thành phố cần thêm khoảng 4.200 bác sĩ.
Bác sĩ Nguyễn Văn Châu- Giám đốc Sở Y tế TP.HCM cho biết, để
giải quyết tình trạng thiếu bác sĩ trầm trọng, Sở Y tế thành phố
đã có dự án Viện - Trường tại Xã Phước Hiệp, Củ Chi và dự án
Trường ĐHYD tại khu đô thị Tây Bắc thành phố nhằm có thêm nguồn
đào tạo đội ngũ bác sĩ chất lượng cao ngang tầm với khu vực và
thế giới.
Để đào tạo một kỹ sư ra trường mất 4 năm nhưng đào tạo một
bác sĩ đa khoa thời gian tối thiểu phải 6 năm. Để trở thành một
bác sĩ giỏi phải thêm vài năm nữa, rồi thời gian đào tạo bác sĩ
chuyên khoa 1, 2, nội trú, cao học… Thế nhưng, khi hành nghề thì
thu nhập lại chẳng đủ lo cho gia đình. Chuyện “vi phạm y đức” đã
xảy ra và dần lan như bệnh dịch trong đội ngũ bác sĩ.
Chính sách xã hội hóa y tế triển khai, hàng loạt các bệnh
viện tư ra đời. Tiêu chuẩn đầu vào tại bệnh viện tư hầu hết phải
là bác sĩ đã có thâm niên và có uy tín. Để đủ tiêu chuẩn làm
việc tại các bệnh viện có yếu tố nước ngoài như các phòng khám
quốc tế (Phòng khám Medic Care, Victoria Healthcare,
International SOS…hay Bệnh viện Nancy, Bệnh viện Columbia, Bệnh
viện FV…) thì ngoài việc giỏi chuyên môn, bác sĩ còn phải sử
dụng thành thạo ít nhất một ngoại ngữ.
Bác sĩ L.L.H, sau 5 năm làm việc tại một Bệnh viện chuyên
khoa lớn của thành phố đã ngậm ngùi chia tay để ra làm việc cho
SOS International Centre. Ông cho biết, tiền công khám cho một
bệnh nhân ở đây bằng 20 lần khám ở bệnh viện công. Thời gian
lắng nghe và tư vấn cũng thoải mái, không phải chịu sức ép về
một hàng dài bệnh nhân đang chờ đợi. Sau thời gian an nhàn điều
trị cho những bệnh nhân có túi tiền to, nhớ lại những ngày làm
việc trước đây, ông thấy thương các bệnh nhân ở đó hơn. Để phần
nào “chuộc lỗi” với họ, ông thường đăng ký tham gia các đoàn bác
sĩ đi khám bệnh từ thiện cho đồng bào vùng sâu vùng xa.
| Đến cuối năm 2007, Bệnh viện Thống
Nhất có hơn 60 bác sĩ giỏi nghỉ việc ra làm bệnh viện
tư. Những tháng đầu năm 2008, số lượng bác sĩ nghỉ việc
tại đây vẫn chưa dừng lại. Một cán bộ Sở Y tế đã nhẩm
tính năm 2007 đã có gần 200 bác sĩ ở các bệnh viện cấp
thành phố, quận (huyện) nghỉ để ra làm việc cho khối tư
nhân… |
Ông N.V.T, là thạc sĩ, bác sĩ tên tuổi với nhiều công trình khoa
học được đồng nghiệp đánh giá cao. Nhưng sau khi chuyển sang làm
việc cho bệnh viện quốc tế, ông luôn để ý các chương trình hội
thảo khoa học mà các bệnh viện công tổ chức để xin được dự
thính, học hỏi… Bệnh viện công vẫn có sức hút níu chân người vì
một số điều kiện không dễ có: Cơ hội nâng cao tay nghề vì bệnh
nhân luôn đông đúc với đủ các dạng bệnh nặng, bệnh hiếm tập
trung về; cơ hội để đi học cao học, du học…Thế nhưng sức hút ấy
không đủ mạnh để níu chân những người nặng gánh cơm áo gạo tiền.
Không kéo đủ bác sĩ làm việc chính thức các bệnh viện tư đặt ra
các chính sách “mở cửa” để gọi mời bác sĩ “chạy sô”. Mô hình
“hợp tác với các bác sĩ sản” tại BV FV thực chất là hình thức
cho thuê phòng mổ và các dịch vụ kèm theo. Mô hình hợp tác với
các bác sĩ ngoại khoa của các bệnh viện tư nhân như T.A, A.S… là
hình thức lôi kéo các bác sĩ giỏi chuyên môn về thực hiện các ca
phẫu thuật đòi hỏi kỹ thuật cao. Các hình thức đưa ra đều được
hưởng ứng bởi suy cho cùng thì bệnh nhân là người lợi nhất khi
có nhiều sự lựa chọn.
Bác sĩ N.V.T., một trong những bác sĩ ngoại “mát tay” cho
biết: “Mổ trung phẫu trong bệnh viện công, tôi được chi tiền bồi
dưỡng từ 20.000-30.000 đồng/ca, đại phẫu được bồi dưỡng từ
40.000-50.000 đồng/ca. Trong khi “chạy sô” tại bệnh viện tư thì
một ca phẫu thuật bác sĩ được hưởng từ 500.000-1.000.000
đồng/ca”. Bác sĩ Ng.T.T Ng thì cho biết: Mỗi tháng tôi phải trực
6 ngày, chưa kể nếu có người nghỉ phép thì số ngày trực tháng đó
lại tăng lên. Mỗi ca trực phải “đi tour” quản lý 12 giường bệnh.
Là bác sĩ chuyên khoa 2 đã qua cao học, tiền bồi dưỡng trực ngày
thường của tôi khoảng 45.000đồng/ngày, trực chủ nhật thì từ
78.000 đồng/ngày và tết được 88.000 đồng/ngày. Nay lương tăng
thì các mức ấy được tăng thêm khoảng 10.000 đồng mỗi loại. Mà
tết thì phải trực đến 2 ngày. Chưa nói tiền ít mà thời gian nghỉ
ngơi để tái sức lao động cũng không đủ. Nên nghỉ việc chỉ làm
cho phòng khám đa khoa tư nhân thôi, mỗi ngày tiền lương khám
bệnh cũng được từ 200.000-300.000 đồng.
Trước băn khoăn của nhiều người rằng liệu sự “di dân” ấy có
làm cho chất lượng bác sĩ bệnh viện công thua kém bệnh viện tư?
Bác sĩ N.V.T, người đã chọn giải pháp không bỏ bệnh viện công mà
chỉ hợp tác với bệnh viện tư để cải thiện đời sống khẳng định:
Bệnh viện công vẫn là nơi mình có điều kiện để nâng cao trình độ
tốt nhất. Muốn không chỉ tồn tại mà còn phát triển cao hơn nữa
thì chẳng có nơi nào bằng.
PGS.TS Phạm Khánh Phong Lan, Phó giám đốc Sở Y tế TP.HCM chia
sẻ: Không thể trách các bác sĩ bỏ bệnh viện công ra làm cho bệnh
viện tư, bởi xét cho cùng thì làm đâu cũng là phục vụ nhân dân.
Nhưng cũng không thể nói các bác sĩ còn lại ở bệnh viện công là
kém, là dở nên không đi. Để được là một bác sĩ bệnh viện công
không dễ nên không có đất cho các bác sĩ dở tồn tại.
Nhưng, để lương y luôn yên tâm làm việc như từ mẫu thì chuyện
“cơm-áo-gạo-tiền” không thể không nghĩ…
PHƯƠNG KHANH |