Sự h́nh thành giới tínhNhiều ông bố bà mẹ nghĩ rằng, họ giáo dục con cái nhiều nhất vào những lúc giảng giải, trách móc hoặc mắng mỏ chúng. Thực tế th́ việc giáo dục có hiệu quả cao nhất chính vào những lúc ta không nghĩ rằng ta đang giáo dục con. Cũng như nhiều lĩnh vực khác, trong t́nh dục, môi trường xă hội và những hành vi của chúng ta có sự tác động rất lớn đối với đời sống t́nh dục của con cái sau này. Các nhà nghiên cứu t́nh dục đều thống nhất rằng trong sự phát triển t́nh dục, môi trường gia đ́nh có vai tṛ đặc biệt quan trọng, nhất là khi con c̣n thơ ấu, và vào lúc cha mẹ thậm chí c̣n chưa có ư thức là ḿnh đang giáo dục con. Tuổi ấu thơ có tác động rất lớn đối với sự nảy sinh những trục trặc, bệnh tật trong sinh hoạt t́nh dục sau này. Vào thời kỳ mà năo c̣n đang phát triển, trẻ em rất bị thương tổn thần kinh và tinh thần. Đây chính là thời kỳ trẻ em cần cần được tắm trong t́nh yêu thương, tŕu mến và mọi sự thuận lợi. Nếu nó không được tiếp nhận được toàn bộ sự phong phú của t́nh cảm th́ sau này nó sẽ không chia t́nh cảm với bất kỳ ai. Trẻ em chưa biết nói ḿnh cần ǵ, nhưng lại biết cảm thụ mọi chuyện rất chính xác. Nó cảm thụ mọi chuyện qua hành vi của cha mẹ, qua toàn bộ bầu không khí trong gia đ́nh. Nó biết mọi người trong gia đ́nh cư xử với nhau ra sao, vị trí của từng người trong gia đ́nh như thế nào. Trong giáo dục con trẻ, nhiều khi ta giáo dục quá ít, cũng có khi lại rơi vào t́nh trạng quá nhiều. Trong thực tế, sự ngăn chặn, cấm đoán đă từng tạo ra sự phát triển không tốt cho nhiều đứa trẻ. Từ 1 đến 1 tuổi rưỡi, đứa trẻ cảm nhận được giới tính của nó. Nó lờ mờ nhận ra nó thuộc giới nam hay nữ. Đó cũng là thời kỳ em bé gái đồng nhất ḿnh với mẹ và em trai đồng nhất ḿnh với bố. Với em bé, cha mẹ bao giờ cũng khuôn vàng thước ngọc, là người đánh giá đúng nhất mọi hiện tượng của môi trường xung quanh. V́ vậy, ngay từ bé, cần phải giúp trẻ ư thức được một điều quan trọng về giới tính: “Con là con trai nên phải dũng cảm, không được khóc nhè v́ những chuyện vặt”. “Con là con gái nên phải ngoan, không được khóc nhè…”. Những lời khuyên răn, những hành vi của người lớn sẽ từng bước ảnh hưởng tới ư thức của em bé về vị trí, vai tṛ của chúng trong đời sống. Lên hai tuổi, ư thức này đă được h́nh thành. Lên ba tuổi th́ ư thức về vai tṛ của nó đă định h́nh, không thể đảo ngược được. Sau thời kỳ này, từ khi lên 4 tuổi, nếu trẻ không ư thức được rằng ḿnh là con trai hay con gái th́ chắc chắn là trong tâm sinh lư của chúng đă có chuyện ǵ bất ổn, rất đáng lo ngại. Thiên nhiên vốn rất thông thái. Không thể lấy món quà giới tính mà tạo hóa ban cho em trai đặt vào tay em gái, và ngược lại…. Không nên kiềm chế hoặc thủ tiêu giới tính của trẻ em theo kiểu nhào nặn một em bé gái thành một em bé trai mà ḿnh đang thiếu. Một ông bố không may đă có 7 đứa con gái th́ đừng nghĩ là trong 7 cô gái ấy thể nào cũng có một cô mang tính khí con trai. Và một bà mẹ đă có 3 cậu con trai cũng đừng hy vọng rằng một trong 3 sẽ ngoan ngoăn, dịu dàng như con gái. Khi con ở tuổi ấu thơ, không nên cho chúng biết nỗi thất vọng của ḿnh khi chúng ra đời. Em bé gái sẽ mang nỗi mặc cảm tội lỗi rất vô lư, sau này sẽ thiếu tự tin trong cuộc sống nếu biết rằng ḿnh được sinh ra trái với ư nguyện của cha mẹ về một đứa con “nối dơi tông đường”. Giới tính của trẻ, dù là con trai hay con gái, đều không liên quan ǵ tới ư chí của nó, cũng như hoàn toàn độc lập với nguyện vọng của cha mẹ. V́ vậy, sẽ rất đáng trách khi ta vô t́nh bẻ găy ḷng tự tin và bản lĩnh của con ngay từ khi nó mới ra đời. Chúng tôi xin dẫn ra đây hai trường hợp: Một sĩ quan quân đội thích ḿnh có một tiểu đội con trai, nhưng buồn một nỗi là chỉ sinh được một, và là một cô gái. Anh ta không thể nào chịu nổi sự “vô lư” ấy. Khi cô gái vào tuổi trưởng thành, lẽ ra phải cho con gái biết người đàn ông cần cao thượng và tế nhị với phụ nữ ra sao th́ anh chỉ cho con gái ḿnh biết người đàn ông sẽ mừng ra sao khi vợ sinh con trai. Lớn lên, mặc dù là người trí thức, cô vẫn luôn thất bại trong nghề nghiệp lẫn cuộc sống gia đ́nh. Cô thường xuyên kiếm chuyện, gây sự với chồng. Có lẽ cô muốn xem chồng cô xử sự có giống bố ḿnh không. Một cặp vợ chồng đă có 3 con gái và chị vợ lại mang thai. Họ do dự rồi tặc lưỡi: Biết đâu đứa cuối cùng này lại là con trai. Ở nhà hộ sinh, sau khi nghe bà đỡ thông báo là con gái, đức ông chồng không muốn nh́n mặt con. Sau đó, mặc dù con gái út đă có cái tên rất đẹp, ông vẫn thêm dấu vào, gọi nó bằng tên con trai. Cô út là đứa con duy nhất được ông bố cho đi xem bóng đá. Cô được phép cùng bố chữa xe máy. Khi cô đi chơi về, nếu người ngợm bẩn thỉu th́ ông bố rất mừng: “Nó chẳng phải là đứa con gái hay làm đỏm!”. Lên 17 tuổi, cô vẫn chưa rành những chuyện vệ sinh phụ nữ. Bà mẹ vội chạy đi gặp bác sĩ để t́m cách làm cho con gái út ḿnh lên phụ nữ một tí. Các bác sĩ bất lực. Cuối cùng, cô vẫn lấy chồng, có con, nhưng là một người mẹ rất “dở đời”. Cô cư xử với mọi người và giải quyết mọi chuyện rất đàn ông. Cũng có rất nhiều người lớn lên trong một hoàn cảnh khắc nghiệt, phải trải qua một tuổi thơ cay cực nặng nề, nhưng họ lại không bị trục trặc ǵ về tâm lư giới tính. V́ sao? V́ con người không phải ai cũng như ai. Có những quy luật chung, nhưng mỗi người lại có những đặc tính cá nhân riêng biệt. V́ vậy mà những tác động của ngoại cảnh tới mỗi người cũng rất khác nhau, cái gây tác hại ở người này lại vô hại ở người khác. Tất nhiên chúng ta không biết chính xác được cái ǵ đối với đứa trẻ của ḿnh là vô hại. V́ vậy, tốt hơn là ta đừng tiến hành thử nghiệm, đừng đi lệch quy luật chung. Trong con mắt của người lớn, trẻ em như một sinh vật trung tính. Nhưng tính chất trung tính này ở bé gái và bé trai cũng khác nhau rất sớm. Ở bé trai, quy luật “đực tính” bộc lộ khá sớm. Các cậu hay đập phá đồ chơi. Chưa tới 3 tuổi, các cậu đă biết lựa chọn đồ chơi cho phù hợp với phái mày râu. C̣n các cô bé gái thường giữ ǵn đồ chơi của ḿnh tốt hơn và không tham gia các thứ tṛ chơi “hoang dă” kiểu con trai. Chúng tôi có cảm giác là hiện nay, người ta ít quan tâm tới vấn đề giáo dục gia đ́nh. Những phẩm chất đàn ông, phẩm chất phụ nữ truyền thống đang “di tản” đi tới nơi nào không rơ. Các chàng trai trẻ hôm nay và ngay cả chúng ta cũng không được giáo dục để biết trước một sự thật là: Chính người vợ tương lai của ḿnh cũng sẽ phải đi làm, cho nên bản thân ḿnh cũng phải gánh vác một phần công việc nội trợ và giáo dục con cái. Đặc tính quan trọng của người đàn ông thời nào cũng vậy, là tính tích cực, ḷng dũng cảm, tính bền bỉ, ngoan cường… Nếu như chúng ta khuyến khích những đức tính đó th́ khi giáo dục con trai chúng ta cũng cần những biện pháp cứng rắn. Ở một số gia đ́nh khá giả, ít con, các cậu con trai gần như không vấp phải một sự thiếu thốn, trở ngại nào. Họ gần như không có những t́nh huống thử thách. Thế rồi dưới khẩu hiệu nghe rất hợp tai như “giáo dục bằng t́nh cảm”, “mỗi thời mỗi khác”, chúng ta đă vô t́nh cản trở, thậm chí thủ tiêu ở trẻ tính tích cực, tính ngoan cường, tinh thần vượt khó (những đặc tính tất yếu, khu biệt giới tính đàn đông). Đối với việc giáo dục các cô gái, t́nh h́nh cũng chưa phải khá hơn. Ở các gia đ́nh phong lưu, cha mẹ thường chỉ quan tâm tới vấn đề học vấn của con, lo sao cho con học giỏi mà quên mất việc phát triển cho cô tính nhạy cảm, sự dịu dàng, đức hy sinh, ḷng kiên tŕ, khả năng nội trợ (những đặc tính của một bà mẹ ở bất kỳ một dân tộc nào trên thế giới). Chúng ta không giáo dục con cái cho một cấu trúc gia đ́nh có 2 ông bố, 2 bà mẹ mà cho một cấu trúc gia đ́nh một vợ một chồng. Ở đó, bằng những đặc trưng giới tính, người đàn ông và người đàn bà bổ sung cho nhau, cùng xây dựng tổ ấm. Ở đó, người đàn ông là chỗ dựa cho vợ ḿnh và người đàn bà là điểm tựa t́nh cảm, là “bến cảng của t́nh yêu thương”. V́ vậy, những đặc tính truyền thống của người đàn ông, đàn bà càng được phát triển bao nhiêu th́ con cái càng thành công bấy nhiêu trong công việc tổ chức cuộc sống gia đ́nh, trong nghề nghiệp cũng như trong giao tiếp xă hội về sau.
|