Thắc mắc biết hỏi ai (phần 16)
Thế nào là thiếu cảm giác hay thiếu cực
khoái?
Theo Sheire Hite, một “sư mẫu”
của bộ môn t́nh dục học, không có đàn bà thiếu cảm giác mà chỉ có
đàn ông vụng về thôi! Lời phán của nữ tiến sĩ này hơi cường điệu. Sự
thật không đến nỗi quá “căng” như thế, nhất là ở Việt Nam. V́ bản
năng t́nh dục là hiện tượng bẩm sinh ở mọi người, không phụ nữ b́nh
thường nào thiếu. Hiện nay thiếu cảm giác hay thiếu khoái cảm được
nhận định là một sự kém phối hợp giữa năo bộ và cơ quan t́nh dục,
cũng giống như trục trặc điện thoại (quay lộn số, chuông không reo,
hay chuông reo mà không có người nghe, đang nói chuyện th́ bị cúp
ngang...). Cùng lắm là bản năng ấy được thể hiện với một h́nh thức
khác, hoặc là một “bản năng chưa được triển khai”, giống như nàng
công chúa đang ngủ trong rừng chờ hoàng tử đến đánh thức dậy.
Nhưng cụ thể là thế nào mới
được chứ?
Có lẽ phải bắt đầu bằng một số
điều cơ bản. Trước hết, chuyện vợ chồng chủ yếu vẫn là (và phải là)
chuyện riêng của hai người với nhau mà người khác (bất kỳ ai) không
có tư cách ǵ, không “mắc mớ” ǵ phải có ư kiến. Nếu hai vợ chồng
thấy được, thấy bằng ḷng, thấy thỏa măn… là được, không cần thắc
mắc ǵ cả.
Chuyện t́nh dục thuộc lĩnh vực mà
người ta rất ít khi nói thật. Tuyệt đại đa số con người, nhất là
người Việt Nam, mỗi khi đề cập đến chuyện đó, thường chỉ nói rất ít
hoặc tránh né, không nói ǵ cả. Những trường hợp “hănh diện khoe
khoang thành tích” hoặc mô tả cụ thể với nhiều ngôn từ “đao to búa
lớn” (ở cả nam lẫn nữ) phần lớn là bịa đặt. Thật ra, người nói chỉ
muốn tự trấn an, hoặc vẽ ra những t́nh huống mà trong thâm tâm họ
đang mơ ước được hưởng. Những “câu văn tả chân” trong tiểu thuyết
hoặc “hư cấu điện ảnh” của các văn hóa phẩm đặc biệt lại c̣n xa sự
thật hơn. Không nên căn cứ vào những thứ ấy để tự cho là thiếu cảm
giác, v́ “lạc thú gối chăn”, như ông bà ta thường nói, là những cảm
giác hoàn toàn chủ quan. Nữ bác sĩ Wolfromm đă rất có lư khi cho
rằng, chỉ những phụ nữ nào tự nh́n nhận ḿnh thiếu cảm giác và cảm
thấy cần phải thay đổi t́nh trạng đó th́ mới bị coi là thiếu cảm
giác.
Trái với điều mà nhiều người lầm
tưởng, khả năng t́nh dục ở người đàn ông không bao giờ có thể đánh
giá bằng “số lần” trong một khoảng thời gian nhất định nào đó. V́
nếu vậy, một người đàn ông có khả năng xuất tinh nhiều lần bằng cách
thủ dâm là mạnh lắm hay sao? Tự ái đúng nghĩa của người chồng phải
là khả năng thỏa măn của hai người chứ không phải chỉ riêng một ḿnh
ḿnh thôi. Các nhà nghiên cứu nữ cho rằng, nếu các ông “chú ư” đến
bà xă hơn một chút nữa th́ t́nh trạng thiếu cực khoái hoặc thiếu cảm
giác đă không xảy ra.
Nói như vậy có vẻ đơn giản
quá!
“Chuyện vợ chồng” là sự việc đă
có từ ngày con người xuất hiện lần đầu tiên trên trái đất. Nếu không
có chuyện đó, nhân loại đă không thể tồn tại đến nay. Nhưng “nó” lại
là chuyện đơn giản nhất, đồng thời cũng phức tạp nhất, đa dạng nhất,
muôn người muôn vẻ, tùy thuộc vào tŕnh độ văn hóa, văn minh dân
tộc… Riêng ở nước ta, h́nh như các bà ít thắc mắc và tự ḿnh đến bác
sĩ để chữa bệnh; hầu hết các trường hợp là do các ông chồng dẫn đến.
Như vậy có thiếu cảm giác
chứ?
Tất nhiên là có, và cũng rất đa
dạng, gồm thiếu cảm giác từng phần, đột xuất, tiên phát, thứ phát
(rất thường gặp), hoặc là thiếu cảm giác hoàn toàn (rất hiếm).
Điều trị có khó không?
Điều kiện tiên quyết để trị bệnh
là phải có ông xă (chính thức hoặc không chính thức) và phải được sự
cộng tác hoàn toàn của cả hai người. Nếu được như vậy th́ cũng dễ
giải quyết. Tuy nhiên, tất cả những chuyện từ năy đến giờ chỉ là
khái quát “vĩ mô”, nếu đi vào “vi mô” th́ c̣n rất lắm chuyện.