Thắc mắc biết hỏi ai (phần 27)
Thế nào là loạn dâm?
Khái niệm loạn dâm
(perversion) không được sử dụng trong ngành y v́ lư do đơn giản: Phê
phán người bệnh là điều không thể chấp nhận. Nếu bộ môn giới tính
được phép cho chuyện này là loạn, chuyện kia không loạn… th́ rồi sẽ
có ngày người ta phát biểu rằng “sốt rét là sai trái”, “loét dạ dày
là xấu xa”… Và chắc cả hai cụ Hippocrates lẫn Hải Thượng Lăn Ông đều
phải đội mồ sống dậy mất.
V́ vậy, để diễn đạt khái niệm
trên, thuật ngữ
lệch lạc t́nh cảm (sexual deviation) được nhiều tác giả
nhất trí do chỉ có tính chất mô tả. Một số tác giả khác vẫn cho là
chưa chỉnh, và đề nghị dùng cụm từ thiểu số t́nh dục để đối
lại với đa số nhân loại.
Thiểu số này gồm những thực trạng
khác nhau (thường không được Tổ chức Y tế Thế giới coi là bệnh),
chia ra làm hai nhóm chính:
- Lệch lạc đối tượng: Thay v́
quan hệ nam nữ như thiên hạ th́ lại nam nam, nữ nữ hoặc với súc vật…
trong khi tất cả mọi đặc tính t́nh dục của họ đều được bảo lưu. Đó
là các trường hợp "ái" như: đồng tính ái, ái thú, ái lăo, ái nhi…
- Lệch lạc mục đích: Là những
trường hợp mà chính sự lệch lạc, tự nó, đă là hành vi t́nh dục rồi
và đem đến sự thỏa măn trọn vẹn (?), v́ vậy người ta không cần biểu
hiện khác. Do chỉ khác biệt về mục đích nên từ "dâm" được sử
dụng với nghĩa là một hành vi t́nh dục, như ác dâm, khổ dâm, phô
dâm, thị dâm, bút dâm, khẩu dâm…
Lẽ tất nhiên, các trạng thái này
không thể nằm ngoài nguyên tắc căn bản của bộ môn: T́nh dục luôn
luôn là chuyện hoàn toàn cá nhân. Mọi mức độ khác nhau đều có thể
xảy ra, và ranh giới những mức độ đó cũng rất mơ hồ.
T́nh dục, ngay cả (hoặc nhất là)
trường hợp lệch lạc, lúc nào cũng bị quá nhiều yếu tố chi phối, từ
giáo dục, văn hóa, môi trường, thời điểm thuận lợi, cho đến đối
tượng (quan trọng nhất là thái độ của đối tượng) sức khỏe, sự thanh
thản tinh thần “vào lúc đó”…
Dù sao, chỉ coi là lệch lạc đối
với các thực trạng có tính chất cưỡng chế, như một nhu cầu không thể
chống lại, tuy người đó rất có ư thức về sự “bất b́nh thường” của
hành vi, nhưng vẫn phải thực hiện. Cần phải nhấn mạnh rằng, nếu
những hiện tượng bất thường chỉ xảy ra đôi ba lần, trong thời gian
rất ngắn th́ chưa đủ yếu tố để kết luận. Chỉ kết luận được nếu người
đó tiến hành thường xuyên, liên tục, trong khoảng thời gian ít nhất
6 tháng.
Vào đầu thập niên 1980, Tiểu ban
Thuật ngữ y học TP Hồ Chí Minh (gồm: Vơ Thế Quang, Ngô Gia Hy, Ngô
Như Ḥa, Đỗ Hồng Ngọc, Trần Văn Tích, Nguyễn Tấn Trung…) đă đề nghị
dùng một số từ mới về lĩnh vực t́nh dục học, nhằm bổ sung cho Từ
điển Y dược Pháp Việt 1976. Trong khi chờ đợi sự thống nhất về danh
từ, đối với các lệch lạc t́nh dục, người viết tạm sử dụng những đề
xuất của Trần Văn Tích và Nguyễn tấn Trung.