Thắc mắc biết hỏi ai (phần 42)
Chuyện khó biết
"Cháu 22 tuổi, mới lấy chồng,
muốn được hướng dẫn mấy điều:
- Muốn biết một cách chính
xác chồng ḿnh chưa sinh hoạt t́nh dục với ai th́ làm thế nào?
- Người con trai “sau vài
lần” có một sợi dây chằng bị đứt và ứa ra một ít máu, như vậy có
phải là c̣n nguyên không? Khi đứt và chảy máu như vậy, nếu cảm thấy
đau nhói th́ có bị ảnh hưởng ǵ không? Và phải làm ǵ? Có phải nếu
không đứt như thế th́ không có khả năng sinh con không?".
(T.N., G̣ Vấp)
Trước hết, chẳng có cách nào để
biết chắc chắn một người nào đó đă sinh hoạt t́nh dục hay chưa, kể
cả đàn ông lẫn phụ nữ. Đây là lĩnh vực mà người ta rất ít khi nói
thật, nếu chính họ khẳng định, hoặc “thề độc”cũng chưa hoàn toàn
đáng tin cậy.
Tiếp theo, sợi dây chằng đó có
mục đích đảm bảo độ căng và giúp “định hướng” đúng, bị đứt và chảy
máu như vậy là điều đáng tiếc. Tuy nhiên, nếu không xảy ra “trục
trặc nghiêm trọng” th́ cũng nên cho qua. Chỉ khi nào nó cong, quẹo
hoặc lệch lạc quá đáng, gây khó khăn trong sinh hoạt (rất hiếm gặp)
th́ mới phải can thiệp bằng phẫu thuật.
Cần nhấn mạnh là đứt hay không
đứt, đều chẳng có ư nghĩa ǵ cả, v́ có thể đến khi lên tới chức… ông
nội hay ông ngoại, chuyện này mới xảy ra.
Con cái là chuyện phải hai vợ
chồng mới làm ra được. Riêng ở đàn ông, yếu tố duy nhất quyết định
khả năng có con là chất lượng tinh dịch. Tất cả mọi chi tiết khác
đều không đáng kể; và do có thể bảo quản đông lạnh tinh trùng từ
trước nên việc bản thân người đàn ông c̣n sống hay đă chết cũng
không đáng kể. Thông thường, nếu sau 2 tháng mà bà xă chưa mang bầu
th́ nên tiến hành t́m hiểu tại sao lại như vậy. Trước hết, cần xét
nghiệm tinh dịch của người đàn ông; hạt giống phải tốt đă, rồi mới
tính đến chuyện gieo trồng.
"Tại sao lại khẳng định là
không có cách nào biết được đàn ông, hoặc phụ nữ, đă sinh hoạt t́nh
dục hay chưa, và có thật như vậy không?".
(H.T., Quận 5)
Vấn đề này có thể xem là điển
h́nh về sự lồng ghép khập khiễng giữa văn hóa xă hội và t́nh dục.
Việc đ̣i hỏi người của ḿnh (vợ hoặc chồng, nhưng phổ biến nhất là
vợ) phải c̣n “nguyên xi” là một yêu cầu mang nặng tính chất… văn xă.
Hầu hết đàn ông phương Đông (kể cả Việt Nam, tất nhiên), nếu đủ khả
năng, đều coi điều kiện nói trên như tiên quyết khi lập gia đ́nh,
cho dù là… tái giá.
Do đ̣i hỏi trên, tự ngàn xưa,
nhân loại đă cất công đi t́m một dấu hiệu sinh học, có giá trị chắc
chắn đảm bảo trinh tiết ở người phụ nữ. Chẳng hạn việc dùng thủ cung
sa đă tạo ảnh hưởng lớn trong huyền thoại Á Đông suốt hàng mấy thế
kỷ.
Người xưa nuôi Bích hổ (một loại
thằn lằn) trong hộp sành, cho ăn chu sa (một vị thuốc Bắc màu đỏ).
Khi nó lớn lên cỡ khoảng vài chục gam, toàn thân màu đỏ tía (gọi là
thủ cung), người ta bắt ra, giă nát, phơi khô, tán thật nhuyễn thành
bột. Chất bột đỏ này được gọi là thủ cung sa, dùng để chấm lên trên
thân thể người con gái, thường là ở cánh tay, như một nốt ruồi son.
Nếu quan hệ t́nh dục với đàn ông th́ vết chấm đỏ sẽ lặn mất (!?).
Có thuyết cho rằng, thủ cung sa
được Hán Vơ Đế (khoảng 100 năm trước công nguyên) sử dụng để chấm
trên tay các cung nữ, nhằm ngăn chặn các hành vi “không tốt”. Một
giả thuyết khác lại cho rằng không phải chấm trên tay mà… ngay ở chỗ
“cần phải chấm”; điều này có vẻ hợp lư hơn. Dù sao, chấm ở đâu th́
cũng là chuyện huyền thoại và ảo tưởng. Nếu thật sự hiệu nghiệm th́
tại sao không thấy nói đến việc ngăn chặn các cô gái chấm một vết
khác?