Thắc mắc biết hỏi ai (phần 44)
Loạn luân
"Vừa qua, tại xóm
tôi, dư luận bàn tán rất nhiều về hành động loạn luân của một ông
dượng ghẻ với con gái riêng của vợ ḿnh… Thế nào là loạn luân và tại
sao người ta lại hành động như vậy?".
(T.V.B., Vĩnh Long)
Cứ hỏi bất cứ ai loạn luân là ǵ,
chắc sẽ có người trả lời: Loạn luân là quan hệ t́nh dục giữa những
kẻ cùng huyết thống, ở những mức độ khác nhau: cha - con, mẹ - con,
anh - em, chú - cháu, d́ - cháu…
Nếu không kể đến những quan niệm
về luân lư, văn hóa, xă hội của mọi thời đại, th́ lư do thường được
đưa ra để lên án, bài bác là về mặt sinh học. Do cộng hưởng di
truyền, những dị tật bẩm sinh sẽ xảy ra nhiều hơn và nghiêm trọng
hơn cho đứa con, nếu có. Đó là loạn luân “kiểu cổ điển”.
C̣n một loại loạn luân “kiểu
khác” ít được đề cập, đó là quan hệ t́nh dục giữa những người chỉ có
mối liên hệ do hôn nhân của quyến thuộc, như một người đàn ông với
vợ khác của cha, hoặc với con riêng của vợ, chị, em, hay mẹ vợ… Hầu
hết mọi xă hội, mọi nền văn minh đều không chấp nhận h́nh thức quan
hệ này. Nhưng về mặt sinh học th́ không hề có sự ràng buộc huyết
thống, v́ họ “có họ hàng bà con ǵ với nhau đâu?”. Riêng một vài
nước, như Pháp chẳng hạn, cho phép cưới em hoặc chị vợ với điều kiện
vợ chết hoặc đă li dị.
Nói chung, từ ngày bắt đầu phát
triển thành cộng đồng xă hội, nhân loại luôn luôn chọn lựa đối tượng
quan hệ t́nh dục. Điều này xảy ra ngay cả trong trường hợp mại dâm,
và ở cả hai phía, nếu có điều kiện chọn lựa. Việc chọn lựa tất nhiên
phải nhằm mục đích nâng cao giá trị, hoặc chí ít ra cũng gia tăng
“chất lượng” của quan hệ nói trên. Do đi ngược lại với “trào lưu”
(cụ thể là hạ thấp chứ không nâng cao “chuyện đó”), hành vi loạn
luân luôn luôn và măi măi vẫn chỉ xảy ra ở một số rất ít người
(giống như đồng tính ái). Cho dù hiện nay y học không coi là bệnh đi
nữa, th́ cũng chỉ có 1% dân số (theo thống kê mới đây của Mỹ) đang ở
trong trạng thái này.
Đối với con người, sinh hoạt t́nh
dục là hành động cao cấp nhất, tương ứng với mức độ phát triển của
năo bộ, nơi quyết định tất cả mọi chuyện, trong khi “cơ quan phụ
trách” chỉ là cấp thừa hành. V́ vậy, việc này luôn luôn là hành động
có suy nghĩ, chọn lựa, tính toán, và cả… kiềm chế. Khác với động vật
(kể cả động vật cao cấp như chó, khỉ…) giao cấu theo bản năng, cơ
quan t́nh dục thật sự của con người chính là bộ óc. Bằng chứng là
người đàn ông nào cũng từng biết đến những giấc mơ kỳ thú “đi đến
tận cùng” với một người đẹp nào đó, mà mọi việc đều hoàn toàn diễn
ra trong đầu; và dấu vết c̣n lại chỉ là vệt ướt trong quần lót vào
lúc thức dậy, chứ chẳng cần thiết phải đụng chạm đến cơ quan sinh
dục.
Loạn luân “kiểu khác”, như câu
hỏi trên đây, thường xảy ra khi sẵn điều kiện thuận lợi: ở chung
nhà, nhiều cơ hội tiếp xúc, dễ làm áp lực hay dễ dụ dỗ… Tóm lại là
ít khi phải bỏ nhiều công sức để thực hiện. Điều này đi ngược với
bản chất của con người là thích chinh phục và luôn cố gắng chọn lựa
do muốn nâng cao giá trị, như đă nói ở trên.
Về mặt sinh học, t́nh dục đơn
thuần, loạn luân (cho dù “cổ điển” hay “kiểu khác”, cho dù biện minh
cách nào đi nữa) vẫn gần với súc vật hơn. Chúng ta có thể nghĩ nó
chủ yếu chỉ xảy ra ở những người có tŕnh độ văn hóa thấp. Trong
thực tế, t́nh huống này đôi khi có thể gặp ở nhiều trí thức khoa
bảng, nhất là trường hợp “hoa thơm đánh cả cụm” 2-3 chị em. Gần đây
nhất, là trường hợp tài tử điện ảnh Mỹ Woody Allen, đă công khai
chung sống với cô Soon Yi, con gái nuôi của vợ, tạo nên nhiều phản
đối trong dư luận.
Đa số các nhà nghiên cứu đều đồng
t́nh của Robert Chartham khi tác giả cho rằng t́nh dục vốn là “khía
cạnh súc vật” trong người chúng ta. Chính t́nh yêu, một h́nh thức tư
duy vào hàng cao cấp nhất, mới đưa t́nh dục vượt lên trên bản năng
tự nhiên của động vật có vú. Bằng loạn luân, con nhiều lại trở về
với bản năng súc vật, như vào thời kỳ vừa xuất hiện trên hành tinh.
Trái với điều thường nghĩ, người
loạn luân không hề (hoặc rất ít khi) “mạnh” về mặt t́nh dục. Trái
lại, tuyệt đại đa số các trường hợp lại c̣n rất yếu là đằng khác.
Ngoài ra, họ thường khá “nhát gái”, sợ đàn bà, và hầu như không dám
dính líu với phụ nữ nào khác ngoài vợ. Loạn luân là giải pháp dễ
dàng. Trong sự dễ dàng như vậy, nhất là nếu được rượu hỗ trợ, loạn
luân rất hay xảy ra khi có điều kiện, “sẵn trong tầm tay” khỏi cần
t́m kiếm đâu xa. Để ngăn chặn, trước hết, người liên hệ trực tiếp
(vợ, mẹ, chị…) và chính nạn nhân phải ư thức được nguy cơ loạn luân,
cố tránh mọi t́nh huống “tạo điều kiện”, càng cảnh giác cao càng
tốt.
Điều đáng tiếc là do nhiều nguyên
nhân khác nhau, nhất là nguyên nhân kinh tế, người thân và đôi khi
chính nạn nhân đôi khi không tích cực chống trả lại hành động này.
Hoặc nếu nó xảy ra th́ cố ư che giấu.
Rốt cuộc, chỉ c̣n cách xử thật
nặng mới hy vọng răn đe hiệu quả, mà ngay cả điều này cũng chưa được
thực hiện tốt.