Chị Nguyễn Thị Bích Hằng, 28 tuổi ở Văn
Mỗ, Hà Đông, Hà Tây đă trải qua 3 cuộc phẫu thuật trong 11 ngày ở Bệnh viện tỉnh
Hà Tây và Bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội để cứu tính mạng nhưng không qua khỏi.
Nhiều người thân của chị Hằng cho rằng,
một số bác sĩ và nhân viên y tế khoa Sản Bệnh viện tỉnh Hà Tây phải chịu trách
nhiệm về sự ra đi đó. Gia đ́nh chị đă làm đơn gửi đến Cơ quan công an điều tra
đề nghị xem xét.
Để xác định nguyên nhân chết của chị
Hằng, các giám định viên pháp y đă khám nghiệm, giải phẫu tử thi vào ngày
23/12/2004 và làm các xét nghiệm cần thiết khác.
Mặc dù Cơ quan Cảnh sát điều tra - Công
an thị xă Hà Đông đă có công văn đề nghị Sở Y tế và Bệnh viện đa khoa Hà Tây cho
sao bệnh án của chị Hằng, đồng thời cán bộ điều tra không ít lần đi lại về việc
này, nhưng chỉ nhận được câu trả lời “phải chờ ư kiến cấp trên”.
Cho đến ngày thứ 9, Công an thị xă Hà
Đông mới “được phép” sao bệnh án của chị Hằng ở Bệnh viện Hà Tây và chuyển giao
cho các giám định viên pháp y Bộ Công an theo quy định của Bộ luật Tố tụng h́nh
sự.
C̣n bệnh án của chị Hằng ở Bệnh viện
Bạch Mai, cơ quan điều tra đă có công văn gửi Vụ Điều trị, Bộ Y tế, nhưng cho
đến ngày 6/1/2005, Pháp y Bộ Công an vẫn chưa có được? Lư do v́: Giám đốc bệnh
viện ghi đích danh bác sĩ Tuấn, Trưởng pḥng Kế hoạch Tổng hợp cung cấp bệnh án
nên hai bác sĩ phó trưởng pḥng không dám thực hiện.
Sở dĩ Bệnh viện Hà Tây và Bệnh viện
Bạch Mai ứng xử như vậy do yêu cầu của Bộ Y tế. Quyết định 1895/QĐ-BYT ngày
19/9/1997 của Bộ trưởng Bộ Y tế nêu quy chế lưu trữ hồ sơ bệnh án:
“... Sao bệnh án ở bệnh viện cấp Trung
ương phải được sự đồng ư của Vụ trưởng Vụ Điều trị - Bộ Y tế; sao bệnh án ở cấp
tỉnh, huyện phải được sự đồng ư của Giám đốc Sở Y tế”.
Có thể nói không quá rằng, đây là một
“lệ” mang đậm dấu ấn cửa quyền và đă lỗi thời.
Bởi lẽ, bệnh án tuy là một loại hồ sơ
có tính pháp lư nhưng không phải là loại tài liệu tối mật hay tuyệt mật ǵ. Bệnh
án chỉ là cụ thể hóa y lệnh của thầy thuốc trên giấy trắng mực đen, kiểm tra
việc thực hiện y lệnh và các tác nghiệp của nhân viên y tế; thể hiện sự đúng sai
của quá tŕnh chẩn đoán, điều trị; phần khác là giúp thống kê và nghiên cứu về
một số bệnh, t́m ra phương pháp điều trị tốt hơn.
Trên b́nh diện cả nước, từ khi có quyết
định 1895/QĐ-BYT của Bộ Y tế, khi có vụ việc cần sao bệnh án, cơ quan điều tra
phải làm công văn “đề nghị” bệnh viện quản lư bệnh án rồi điều tra viên phải
đích thân mang công văn đó đi xin chữ kư phê duyệt của Giám đốc Sở Y tế hay Vụ
trưởng Vụ Điều trị Bộ Y tế.
Ở tỉnh c̣n đỡ, ở huyện, nhất là vùng
sâu, vùng xa ra tỉnh hay lên trung ương gặp được các vị này nhiều khi chỉ c̣n
thiếu nước... ốm, có khi phải đi năm bảy lượt mới có kết quả bởi các quan chức
đầu ngành thường… bận mà thời hạn điều tra lại có hạn.
Đă thế, các loại án h́nh sự, tai nạn
giao thông, tai nạn lao động đều có thể phải qua “cửa” bệnh viện v́ khi bị
thương, nạn nhân đều được đưa đến bệnh viện cấp cứu, chữa trị... Việc sao bệnh
án gặp khó th́ các chuyện khác cũng khó theo.
Có trường hợp nạn nhân bị đánh, vào
bệnh viện Y. điều trị, được chẩn đoán là vỡ xương gót trái trên phim X-quang.
Sau này bác sĩ pháp y cho chụp lại phim X-quang để giám định thương tật th́ thấy
xương gót trái b́nh thường.
V́ vậy cần phải có phim cũ của bệnh
viện để đối chiếu, nếu có tổn thương ở xương, tỉ lệ thương tật đủ để khởi tố
người đánh. Nhưng khoa ngoại bệnh viện Y. này dứt khoát không cho mượn phim dù
đă có công văn đề nghị. Về sau được biết (qua một kênh thông tin nội bộ bệnh
viện) là các bác sĩ đọc phim sai, v́ thế đă... không cho mượn phim?!
Đối chiếu với quy định hiện hành, rơ
ràng rằng, quy chế lưu trữ hồ sơ bệnh án do Bộ Y tế ban hành năm 1997 mâu thuẫn
với Bộ luật Tố tụng h́nh sự. Quy chế này cần được băi bỏ