Một dấu vân tay
tưởng như mờ ảo, một vết răng cắn nhẹ mà mắt thường dường như không thể nh́n
thấy, một vài sợi tóc tưởng như vô t́nh... nhưng tất cả đều có thể là những
chứng cứ cực kỳ quan trọng đối với mỗi một vụ án.
Khi vết răng lên tiếng cáo buộc
Vợ chồng anh Huỳnh Phúc Giang ở phường B́nh Hưng,
Phan Thiết làm nghề nuôi tôm giống, làm ăn khá phát đạt. Hai anh chị thường
xuyên vắng nhà, ở nhà chỉ có mẹ vợ là bà Phạm Thị Ngọc Ánh, 66 tuổi và một cô
cháu họ tên là Dương Thị Thơm từ dưới quê lên ở nhờ để học nghề uốn tóc. Một
lần, như rất nhiều lần khác, anh chị Giang lại vắng nhà mấy ngày liền, cả một
ṭa nhà to, rộng chỉ có bà Ánh và Thơm trông coi. Bỗng nhiên, buổi sáng hôm ấy,
Thơm mở cửa kêu thất thanh: “Có trộm, bà con cô bác ơi!". Những người hàng xóm
xung quanh nghe tiếng kêu đă đổ xô tới ngôi biệt thự và tất cả đều hốt hoảng khi
nh́n thấy bà Ánh nằm sơng soài dưới sàn nhà, ḿnh mẩy bê bết máu, miệng bị nhét
khăn tắm. Thơm ngồi ôm bà Ánh, khóc nức nở. Nhiều thứ đồ đạc đắt tiền như xe
máy, dàn đĩa hát, ti vi... đă bị khuân ra ngoài hành lang nhưng chưa bị kẻ trộm
bê đi. Chỉ có riêng gói tiền 30 triệu đồng ở trong tủ th́ bị mất. Trong nước
mắt, Dương Thị Thơm kể lại: Gần sáng, cô dậy đi vệ sinh thấy cửa nhà bị mở tung,
đồ đạc bị vứt ra ngoài hành lang. Cô nhận thấy nhiều bóng đàn ông chạy ra phía
cửa. Pḥng bà Ánh cửa cũng bị mở tung, ngó vào thấy bà Ánh đă nằm trên sàn nhà,
miệng bị nhét khăn tắm. Bà Ánh không kêu được, v́ thế Thơm đă bế bà Ánh ra pḥng
ngoài và kêu hàng xóm đến ứng cứu. Về phần bà Ánh, ngay sau đó đă được đưa đến
bệnh viện cấp cứu nhưng do bị đâm nhiều nhát, mất máu quá nhiều nên đă chết.
Về h́nh dáng của kẻ trộm, Thơm không tả được
nhiều ngoại trừ một đặc điểm mà cô cho là chắc chắn: Đó là những người đàn ông.
Công tác khám nghiệm thận trọng, tỉ mỉ và cũng đă thu được nhiều dấu vết, nhưng
đáng tiếc là hầu như không có dấu vết nào có giá trị truy nguyên tội phạm. Rà đi
soát lại tất cả tài liệu đă thu thập được, nhóm giám định viên đặc biệt chú ư
tới bức ảnh chụp vết răng để lại trên cánh tay bên phải tử thi. Hiện trường để
lại cho thấy thủ phạm và nạn nhân đă có sự giằng co rất quyết liệt, v́ thế, chắc
chắn đây là vết cắn của thủ phạm khi bị nạn nhân chống cự. Vậy nên, kẻ để lại
vết răng trên cánh tay tử thi chính là kẻ giết người.
Từ nhận định trên, công tác giám định dấu vết
răng đă được các cán bộ dày dạn kinh nghiệm của Viện Khoa học H́nh sự Bộ Công an
và Công an tỉnh B́nh Thuận cẩn trọng tiến hành. Mẫu răng của tất cả các đối
tượng trong diện khả nghi đă được lấy về để so sánh. Và sau gần 3 tháng trời
ṛng ră, bằng các phương tiện hiện đại, công tác giám định đă hoàn tất với kết
quả gây bất ngờ cho nhiều người: Dấu răng để lại trên cánh tay tử thi chính là
dấu vết răng của cô cháu gái "yêu quư" Dương Thị Thơm. Tại cơ quan công an, Thơm
đă khai nhận tất cả và c̣n đưa cán bộ đều tra đến tận nơi Thơm đă chôn gói tiền
30 triệu đồng mà thị do quá sợ hăi nên chưa kịp lấy đi...
Vết chân dính máu và sự hóa giải của những bí ẩn
Thượng tá Lê Tiến Dũng, Phó Pḥng Kỹ thuật H́nh
sự Công an TP Hà Nội, một người đàn ông độc thân 44 tuổi, rất ngại khi bàn
chuyện lấy vợ nhưng lại vô cùng hào hứng khi nói chuyện về các vụ án mà anh cùng
đồng đội đă từng tham gia khám nghiệm. Một trong những vụ án để lại nhiều ấn
tượng nhất cho anh trong năm 2003 vừa qua là vụ giết người ở quán karaoke Hương
Nụ tại thị trấn Đức Giang, Gia Lâm. Người bị hại là bà chủ quán Trần Thị Nụ, một
người đàn bà 55 tuổi, sống độc thân cùng với đứa cháu ngoại 2 tuổi và một chàng
trai giúp việc 17 tuổi tên là Đồng Minh Chiến. Cả gia đ́nh bà Nụ gồm chồng, con
trai, con gái đều ở nước ngoài, chỉ có mỗi người con trai út là ở Việt Nam nhưng
anh này lại đang học ở Trường Đại học Thủy sản măi tít tận Nha Trang. C̣n chàng
trai giúp việc Đồng Minh Chiến th́ quê ở Lạng Sơn, được bà Nụ thuê giúp việc cho
bà ở quán karaoke, nhưng chỉ làm buổi tối từ khoảng 18 giờ cho đến 23-24 giờ.
Mỗi buổi làm như thế, Chiến được bà Nụ trả công 5.000 đồng. Nói chung từ khi mở
quán Hương Nụ, mọi công việc kinh doanh của bà Nụ diễn ra suôn sẻ, tốt đẹp cho
đến trưa 9-7-2003, một ngày định mệnh, khi một người bạn cũ của bà tới chơi,
thấy cửa quán mở, ông bước vào nhà và kinh hoàng thấy bà Nụ chết trên ghế
xa-lông. Khi Thượng tá Lê Tiến Dũng cùng đồng đội có mặt tại quán karaoke Hương
Nụ, một cảnh tượng lạnh tóc gáy hiện ra trước mắt. Thẳng cửa vào, trên chiếc ghế
xa-lông cũ, bà Nụ chết trong tư thế nằm ngửa, với con dao vẫn c̣n cắm ngập lưỡi
ở nơi vùng cổ chỉ c̣n lại một đoạn chuôi gỗ mà chắc là trong lúc trốn chạy thủ
phạm chưa kịp rút ra để phi tang. Trên cơ thể của nạn nhân có tới 27 vết thương,
trong đó có 23 vết ở vùng đầu và vùng mặt. Đồ đạc trong nhà bị xáo trộn lung
tung. Máu không chỉ bê bết nơi nạn nhân nằm mà vấy đỏ ở khắp mọi nơi. Không có
nhân chứng. Chỉ có một người duy nhất mà lời khai của anh ta có giá trị lúc này,
đó là chàng trai giúp việc Đồng Minh Chiến. Nhưng trước sau Chiến cũng chỉ nhất
mực khai rằng, khi anh ta rời quán là lúc 23 giờ 30 phút đêm 8-7, bà Nụ vẫn c̣n
khỏe mạnh, c̣n mọi việc sau đó thế nào anh ta không biết. Vụ án đă có lúc tưởng
như rơi vào bế tắc.
Nhưng rồi, hy vọng lại lóe lên khi trong số rất
nhiều dấu vết thu thập ở hiện trường, Thượng tá Lê Tiến Dũng cùng các đồng
nghiệp của anh trong đội khám nghiệm đă t́m thấy một dấu bàn chân máu ở cửa
pḥng vệ sinh với hướng mũi chân từ pḥng vệ sinh ra phía ngoài. Máu dính ở bàn
chân lại trùng với nhóm máu của nạn nhân. Thế là coi như mọi bí ẩn của vụ án đă
được hóa giải từ dấu bàn chân máu này. Trung tá Nguyễn Xuân Ḥa - Phó Pḥng Kỹ
thuật H́nh sự Công an TP Hà Nội - người đă cùng với đồng đội trực tiếp giám định
đường vân của mẫu bàn chân dính máu. Anh bảo: "Kết quả giám định cho thấy đó
chính là vân chân của Đồng Minh Chiến, người giúp việc của bà Nụ. Chiến đă bị
bắt ngay sau đó trong khi y vẫn hí hửng tưởng rằng ḿnh đă thoát tội nhờ những
lời khai khôn khéo ở cơ quan công an trước đây".
Giải oan nhờ dấu vết
Dấu vết vạch mặt kẻ phạm tội nhưng dấu vết với
tính khách quan của nó cũng đă lên tiếng minh oan cho người vô tội ngay cả trong
những t́nh huống tưởng như không thể. Vào một ngày đẹp trời có một người đàn ông
t́m đến cơ quan công an xin được đầu thú về hành vi giết người hiếp dâm. Theo
lời khai của anh này th́ lợi dụng lúc vắng người, anh ta đă đột nhập vào ngôi
nhà 3 tầng số... ở đường Hoàng Quốc Việt bằng cách leo lên tum rồi tụt xuống
tầng 1. Trong nhà lúc đó có một nữ sinh đang học bài. Sau khi khống chế cô gái
này để cướp đi nhiều tài sản quư của gia đ́nh, anh ta c̣n hiếp cô gái. Đúng là
tại số nhà ấy đă xảy ra một vụ trọng án nội dung y hệt thế, và cơ quan điều tra
đang tập trung rất nhiều công sức để ráo riết truy lùng thủ phạm của vụ án này
mà chưa thấy. Thế nhưng, cũng cần phải nói thêm rằng, sau khi vụ án xảy ra, công
tác khám nghiệm hiện trường đă thu thập được rất nhiều
dấu vân tay của thủ phạm để lại trên các đồ vật trong ngôi nhà. V́ thế,
người đàn ông đầu thú đă buộc phải lăn tay để kiểm tra lại độ xác thực của những
lời... thú nhận. Và, kết quả thật bất ngờ: Dấu vân tay
của người đàn ông này không trùng với dấu vân tay
của thủ phạm. Ít lâu sau, thủ phạm đích thực của vụ án bị Công an TP Hà Nội bắt
giữ. Chuyện đầu thú của người đàn ông kỳ dị nọ cũng được làm rơ. Th́ ra, đó là
một người đàn ông khùng, mê phim kinh dị và thích nổi tiếng theo kiểu người
điên. Sau khi đọc báo biết được chi tiết của vụ án anh ta đă tự xưng ḿnh là thủ
phạm, tự t́m đến cơ quan công an đầu thú để được... nổi tiếng (?!).
Cách đây không lâu, Công an tỉnh B́nh Phước nhận
được đơn tố cáo của bà Vơ Thị T. ở thị xă Lộc Ninh. Bà T. tố cáo một chàng trai
tên là L. ở gần nhà bà đă lợi dụng t́nh trạng thần kinh không ổn định của con
gái bà để hiếp dâm. Đến nay, con gái bà đă sinh được một bé trai đặt tên là A.
Con gái bà T. tuy lúc nhớ lúc quên nhưng cũng khẳng định rằng L. chính là cha
đứa bé. Nhưng khi cơ quan công an gọi hỏi L. th́ anh ta cứ nhất mực kêu oan. Và,
thế là lại phải cậy nhờ đến dấu vết, trong trường hợp này chỉ có thể là gien,
một dấu vết di truyền. Công an tỉnh B́nh Phước đă phải tiến hành trưng cầu giám
định gien của anh L., cháu A. và con gái bà T. tới Viện Khoa học H́nh sự. Và,
kết quả trái với những ǵ bà T. phán đoán và mong muốn. Thế là mọi điều tiếng
oan ức mà bấy lâu anh L. phải gánh chịu đă được giải tỏa.
Đặng Huyền |