Những người đi nhặt tử thi
7 giờ tối chủ nhật, điện thoại reo, những câu thông báo ngắn gọn từ phía
Công an quận Thủ Đức (TP Hồ Chí Minh): "Một xác nam chết trôi cặp mé bờ sông
đường Kha Vạn Cân, hướng vào kư túc xá Đại học Luật... Các anh đến nhanh
nhanh!"...
Chiếc xe trắng toát từ bùng binh Phú Lâm
luồn lách giữa ḍng xe cộ đông đúc, tăng tốc độ về hướng Thủ Đức. "Đến sớm cho
người xấu số được yên ổn!" - tổ trưởng Tổ nhặt tử thi Vũ Hữu Hải bộc bạch.
Đêm cuối tuần với người xấu số
Cabin xe vừa vặn 3 chỗ ngồi, tài xế tên
Khang, trẻ hơn rất nhiều so với chú Hải và chú Sáu - hai thành viên của Tổ nhặt
tử thi.
8 giờ tối, xe đến đường Kha Vạn Cân. Gió
mát, không khí yên ả của vùng ngoại thành làm tinh thần tôi bớt căng thẳng trước
khi đối mặt với người xấu số. Xe chạy chầm chậm để tài xế hỏi đường, bỗng từ xa,
xuất hiện một cảnh sát vẫy tay đón từ đầu ngơ. Xe rẽ vào con đường đất nhỏ, hai
bên lộ, dân chúng đứng lố nhố, ṭ ṃ theo đuôi chiếc xe lạnh.
Trời tối đen, ánh trăng non đầu tháng lờ
mờ, bờ sông Sài G̣n hiện ra, xe ngừng lại. Cửa mở, chú Hải và chú Sáu bước
xuống, mùi tử khí phảng phất đâu đây.
Lần theo ánh đèn pin, sát mé sông chúng
tôi thấy mấy cây nhang đang tỏa khói. Một xác chết nam bụng trương nước, sọ lộ
ra từng mảng, tay chân đang bị phân hủy giơ thẳng lên trời, nổi lềnh bềnh cách
bờ chừng 1 mét. "Ông này chắc chết hai ba ngày, đang chờ ḿnh đến vớt. Sợ không
vậy, chú em ?" - quay qua tôi, chú Hải đùa.
Đứng xa 2-3 mét, tôi và những người hiếu
kỳ c̣n thấy lạnh người, trong khi hai chú cứ cúi sát người xuống tử thi bốc mùi
nồng nặc kia tính toán, vạch phương án. Lúc này, tài xế Khang đă đeo găng tay,
mở hộc lạnh lấy băng ca inox, phủ tấm bạt nhựa sẵn sàng. Hai ông già loay hoay
lôi trong bụi cây ra những dây nylon nối lại, vừa làm vừa tiến dần đến mép nước,
hốt bỏ những cây nhang tàn...
Hai người lấy một chân trụ trên bờ, nhoài
người ra ngoài, cố dùng hết sức b́nh sinh nắm lấy hai cánh tay cứng đơ, lạnh
tanh của cái xác kéo mạnh vào. Tử thi cập bờ, nằm sóng soài trên mặt cỏ, hai ông
già mặt đỏ gay, mồ hôi bắt đầu lấm tấm... Phía ngoài, tiếng xe gắn máy gầm rú,
rọi ánh sáng đèn pha để hỗ trợ.
Gió thổi mạnh, mùi tử khí lan tỏa, người
đứng xem bịt chặt mũi, miệng. Đứng thở chừng vài mươi giây, chú Sáu và chú Hải
lại khệ nệ vừa khiêng vừa lôi cái xác nặng chịch kia nằm chỉnh chu vào băng ca,
sửa lại tư thế... "Có vậy người chết mới thoải mái" - chú Sáu nói.
Trước khi cho băng ca vào hộc, hai chú c̣n
tỉ mỉ lấy trên tay nạn nhân những miếng da cho vào bao nylon để cảnh sát dễ dàng
xác định dấu vân
tay. Xong việc, cả ba người lại h́ hục khiêng băng ca đưa lên xe. Tháo vội
đôi găng tay, chú Sáu vội bật lửa đốt thuốc...
Hơn 9 giờ đêm, xe chầm chậm tiến sâu vào
nghĩa trang B́nh Hưng Ḥa. Đến khi người quá cố đă nằm im trong hộc lạnh của
nghĩa trang chờ giải phẫu, hai ông già mới rửa xe, bàn giao biên bản, lấy băng
ca mới, rửa tay.
Gần 22 giờ, tất cả về tới đội, bữa cơm
chiều giờ đă nguội tanh. Qua một đêm cuối tuần...
"Ḿnh không làm th́ ai làm?"
Tổ nhặt tử thi có vỏn vẹn 9 người, mỗi ca
có 3 người trực. Cứ ba ngày làm một bữa, trực chiến 24/24 bất kể đêm hôm, lễ
tết. Cứ thế ngày qua ngày, hết tuần hết tháng, thấm thoát chú Hải, chú Sáu cũng
đă có hơn 20 năm thâm niên gắn bó với cái nghề độc nhất vô nhị này.
Chú Hải vào nghề năm 1980, đến nay cũng đă
nhặt hơn vài ngàn tử thi. Lần đầu tiên đi nhặt xác chết trôi ở cầu Calmette
(Q.4, TP Hồ Chí Minh), chú sợ, c̣n người hiếu kỳ cứ đ̣i xem mặt người xấu số.
Thế là chú đánh liều giở chiếu ra, rồi nôn thốc nôn tháo. Đến giờ chú đă quen
cầm nắm, ôm vác xác chết, nhưng vẫn không thể nào thích nghi được với tử khí.
Chú Bảy Nhẫn khi mới vào nghề c̣n phải
giấu bà xă, thế rồi thím cũng biết và "cấm vận" với lư luận: "Ban ngày ông đi ôm
xác chết, tối về lại ôm tôi à...!". Đó là c̣n chưa kể, đêm ba mươi, mùng một Tết
hiếm khi không có công tác. Tết nhất các chú chẳng dám đến nhà ai, v́ ngại người
ta đổ thừa là đem xui xẻo đến...
|
Tổ nhặt tử thi trực thuộc Công ty Môi
trường đô thị TP Hồ Chí Minh (Sở Tài nguyên và Môi trường). Là đơn vị
duy nhất chuyên thu nhặt tử thi từ xác vô danh, chết trôi, lề đường xó
chợ, xác trong các vụ án mạng, trọng án... để phục vụ Cơ quan điều tra
và Pháp y thành phố. Ngoài ra, c̣n một số nhân viên nhà xác trong bệnh
viện tại thành phố cũng thường là những người đi nhặt những tử thi thiệt
mạng v́ tai nạn giao thông. |
Nghề nào cũng có đặc trưng riêng. Đối với
những người đi nhặt tử thi, đằng sau những xác người xấu số là những bi kịch đau
ḷng của cơi nhân sinh.
Ca trực trước, chú Hải đi nhặt xác một cụ
già lớn tuổi treo cổ tự vẫn. Chú buồn bă kể lại: "Nhà neo đơn, con cái bỏ rơi
cụ, buồn quá nên sống làm ǵ!".
Hơn tháng trước, cả tổ nhặt xác của chú
đau thắt ḷng khi chứng kiến đứa con nhỏ ngồi khóc bên xác người mẹ bị cướp đâm,
máu tràn ướt sũng cả nệm...
Cách đây tṛn 10 năm, chính chú Bảy Nhẫn
là người đă lặn lội đi nhặt lại từng bộ phận bị chặt rời của nạn nhân T.T.B
trong vụ án Nguyễn Trung Nhiên giết người t́nh rồi chặt xác. Chú vẫn c̣n nhớ cụ
thể hành tŕnh từ căn nhà của nạn nhân ở phường 1, Q.Tân B́nh, đến Phú Nhuận để
t́m từng mảnh của tử thi bị hung thủ vứt tứ tán. "Sau này đọc báo tôi mới biết
rơ đầu đuôi vụ án, tội nghiệp cô gái ấy..." - chú Bảy hồi tưởng.
"Nghề ǵ cũng cần lương tâm, đối với người
chết ḿnh lại càng không thể qua loa được!" - tài xế Khang tâm sự.
Không chỉ thường xuyên phải đối mặt với
những cái xác vô danh mà nguyên nhân chết rất đa dạng, thành viên của Tổ nhặt tử
thi c̣n thường xuyên đảm nhận công việc vận chuyển những bệnh nhân AIDS vừa qua
đời của Trung tâm Mai Ḥa, Củ Chi. Với một tử thi b́nh thường, mùi hôi của xác
chết đă làm bao người ngán ngại, huống chi là những tử thi vừa mất bởi căn bệnh
thế kỷ đáng sợ kia.
Chú Bảy Nhẫn tâm sự: "Với những cái xác ấy
ḿnh cẩn thận hơn, dù sao người ta cũng đă mất, những nữ tu ở đấy họ c̣n không
ngại huống hồ là ḿnh...".
Không có ǵ đáng ngạc nhiên khi hầu hết
những thành viên của đội nhặt xác đều là những ông già sắp về hưu, con đàn cháu
đống cả rồi. "Thời buổi này hiếm anh trai trẻ nào dám làm công việc này. Ngày
xưa làm để rồi bén duyên với nó, nghĩ cũng v́ tích đức mà làm đến giờ... Nhiều
khi ngại lắm, cứ lo bà con hàng xóm biết ḿnh làm cái nghề "ghê ghê" này. Nhưng
nghĩ lại ḿnh không làm th́ ai sẽ làm?" - chú Nhẫn bộc bạch.
Nh́n những ông già của đội nhặt xác chỉ
mang độc nhất đôi găng tay, mỗi ca làm việc vỏn vẹn 2 người, nhiều khi khiêng
vác thở hổn hển, bảng làm việc ngày mùng một Tết vừa rồi dày đặc 5 vụ vậy mà vẫn
lạc quan yêu đời, tôi chợt không c̣n cảm thấy ghê sợ trước những xác người xấu
số kia nữa...
Theo Thanh Niên
|