Đó là “chuyện thường ngày ở huyện” đối với các bác sĩ pháp y. Trung tá, bác
sĩ Nguyễn Quốc Tuấn, giám định viên cao cấp, Tổ trưởng Tổ Giám định pháp y Pḥng
Kỹ thuật h́nh sự Công an Hà Nội tự hào nói rằng Tổ giám định của ông đă giám
định hàng ngh́n tử thi mà chưa có trường hợp nào kết luận nhầm hoặc có sai sót,
dù là rất nhỏ.
Một vụ án từng gây xôn xao Hà Nội cách đây vài năm, đó là vụ giết người đốt
xác ở thị trấn Sóc Sơn. Hôm đó là ngày 7/3/2002, vào buổi chiều muộn, các sĩ
quan thuộc Tổ Giám định pháp y phải xếp hoa tặng vợ nhân ngày Quốc tế phụ nữ lại
để lên đường đến hiện trường. Tới Sóc Sơn th́ trời đă tối.
Nơi xảy ra vụ án là một ngôi nhà cấp 4 ở tổ 12, thị trấn Sóc Sơn và chủ nhà
là ông Phan Văn Lương. Theo ghi nhận ban đầu của công an địa phương, vào khoảng
15h chiều, những người dân sống quanh khu vực nhà ông Lương phát hiện nhà ông
phát hỏa, lửa đă bắt đầu sém đến mái.
Khi đội khám nghiệm hiện trường đến th́ hầu hết các đồ đạc trong nhà ông
Lương đă bị thiêu rụi, trong đó có một chiếc thùng đựng thóc. Không gian đặc
quánh mùi khói và nồng nặc mùi khét lẹt của... thịt cháy.
Bên trong thùng thóc, ngoài rất nhiều chăn màn đă thành tro là xác một người
con gái bị cháy nhiều chỗ. Tuy vậy, gia đ́nh ông Lương vẫn nhận diện được cô
Trần Thị Vui (22 tuổi), là cháu họ của ông Lương từ trên Phổ Yên, Thái Nguyên
xuống ở cùng gia đ́nh.
Bốn bác sĩ pháp y đă cùng nhau kéo tử thi ra khỏi thùng và công việc khám
nghiệm được bắt đầu. Họ tỉ mỉ, cẩn trọng với từng dấu vết để lại bên ngoài và
bên trong tử thi, kể cả những vùng da thịt đă bị cháy.
Cuối cùng sau 4 giờ khám nghiệm, các bác sĩ pháp y đă nói được tiếng nói của
người chết rằng, Vui đă bị hiếp, sau đó bị bóp cổ cho đến chết, rồi mới bị đốt.
Bởi nếu cô bị chết cháy th́ trong khí quản phải có bụi than.
Từ kết luận của pháp y, Cơ quan điều tra đă khoanh vùng được thủ phạm trong
số những đối tượng thân thiết hoặc có quen biết với cô Vui hoặc gia đ́nh ông
Lương. Sau này, khi Trần Trung Nghĩa - cháu họ ông Lương - bị bắt, y đă thú nhận
quá tŕnh hiếp, giết và đốt xác cô Vui đúng như kết luận của các bác sĩ pháp y.
Nhưng vụ án đáng nhớ nhất đối với Đội Pháp y Công an Hà Nội có lẽ vẫn là vụ
giết người cướp tiệm vàng Kim Sinh. Bác sĩ Nguyễn Quốc Tuấn và thạc sĩ Nguyễn
Quốc Hải là người trực tiếp khám nghiệm tử thi vụ này.
Bác sĩ Tuấn c̣n nhớ như in buổi sáng hôm ấy. Đó là một ngày hè nóng như thiêu
như đốt. Ông và thạc sĩ Hải khi đến hiện trường th́ mùi tanh nồng của máu và mùi
thối của tử thi đă nồng nặc do thời tiết quá nóng.
Một nhiệm vụ nặng nề mà Ban chuyên án đặt ra cho bộ phận pháp y là căn cứ các
dấu vết trên tử thi để xác định 4 nạn nhân bị chết v́ nguyên nhân ǵ và các vết
thương trên người họ do những loại hung khí nào gây ra.
Sau khi khám nghiệm, xem xét, đo đạc tỉ mỉ hàng trăm vết thương trên 4 nạn
nhân, kết luận pháp y đă chỉ ra rằng cả 4 nạn nhân đều chết do mất máu và tất cả
vết thương trên thi thể họ đều do cùng một loại hung khí gây ra, đó là con dao
nhọn một lưỡi.
Từ kết luận pháp y này, cơ quan điều tra đă đi đến một nhận định rất đúng
hướng: Đây là một vụ án cướp của giết người và thủ phạm chỉ có một người chứ
không phải một nhóm.
Giải oan sau 5 năm
Không chỉ truy t́m thủ phạm, những cán bộ Công an mặc áo trắng c̣n góp phần
đem lại sự trong sáng cho công dân vô tội. Chuyện xảy ra tại huyện Thuận Châu,
tỉnh Sơn La. Trong một khu rừng rậm, cách bản của người Thái trắng một ngày
đường, có một con gấu rất hay xuất hiện khiến dân bản đâm ra sợ đi rừng.
Một cụ già trong bản đă quyết tâm vào rừng bẫy gấu và cụ không hề biết rằng
có 2 chàng trai khác, trong đó có 1 người là cháu họ của cụ già cũng vào rừng
với mục đích như cụ. Hai chàng trai ở trên đỉnh núi, thấy bụi cây phía trước có
vật ǵ đó động đậy.
Tưởng là con gấu, họ đă giương súng lên bắn mà không ngờ đó chính là cụ già
kia. Hai chàng trai hoảng hốt bàn nhau cử người cháu họ ở lại trông xác cụ già
c̣n người kia th́ chạy về bản báo cho dân làng đến giúp. Nhưng sáng hôm sau khi
dân bản tới nơi th́ người cháu họ cũng đă chết bởi một phát đạn xuyên từ cằm đến
đỉnh đầu.
Người thanh niên c̣n sống sót trong 3 người vào rừng săn gấu đă phải sống rất
khổ sở trong sự nghi ngờ của dân bản về việc đă giết người bạn đồng hành này. 5
năm sau, khi các bác sĩ pháp y của Viện Khoa học h́nh sự Bộ Công an t́m đến hiện
trường và khai quật tử thi th́ sự thật mới sáng tỏ.
Căn cứ vào những dấu vết thương tích do đường đạn c̣n để lại trên bộ xương,
các giám định viên đă kết luận người thanh niên đă tự sát bằng cách tự dùng súng
bắn vào cằm ḿnh. Có thể, sau khi bắn nhầm chú ḿnh, anh này đă quá ân hận và sợ
hăi mà t́m đến cái chết. Nỗi oan giết người đeo đẳng người bạn đồng hành của nạn
nhân suốt 5 năm đă được gỡ bỏ nhờ kết luận của các giám định viên pháp y.
Nổi khổ không dám nói
Bác sĩ Nguyễn Quốc Tuấn kể, hồi đi khám nghiệm vụ giết người cướp của ở Từ
Liêm, tử thi bị giết đến hàng tháng sau mới được phát hiện nên gịi làm tổ nhung
nhúc trong đó. Mấy anh em đi khám nghiệm về, dù đă tắm rửa thay quần áo, mà vẫn
thấy mùi tử thi lẩn quất quanh ḿnh. T́m măi, cuối cùng mới phát hiện ra căn
nguyên: Quên chưa làm vệ sinh lỗ mũi và mùi của tử thi cứ từ trong đó “toả
hương”.
Có những ca khám nghiệm mất vài giờ đến nửa ngày. Trong thời gian này, các
giám định viên phải làm việc trong mùi hôi thối, ruồi bu kiến đậu, mà người nào
không quen hoặc mới vào nghề có khi sau đó phải bỏ ăn đến cả tuần...
Một người có thâm niên trong nghề kỹ thuật h́nh sự th́ quả quyết rằng, nhiều
anh làm pháp y bị vợ bỏ là có thật. Có anh làm pháp y nhưng phải nói dối vợ là
ḿnh làm “săn bắt cướp”. Cho đến một lần anh này đi khám nghiệm bị một người
quen của vợ tận mắt nh́n thấy về kể lại, cả vợ anh lẫn cha mẹ xúm lại bắt anh
phải... bỏ nghề.
Chung quy cũng chỉ tại nghề này điều kiện làm việc độc hại quá mà lại nghèo.
Một lần khám nghiệm tử thi, trách nhiệm nặng nề là thế mà bồi dưỡng theo chế độ
chung chỉ vỏn vẹn có 80 ngh́n đồng.
Nhưng anh em pháp y của Pḥng Kỹ thuật h́nh sự Công an Hà Nội bảo, họ không
sợ hôi thối bằng lây nhiễm HIV từ tử thi. Trong khi ở các bệnh viện lớn, các BS
khi tiếp xúc với tử thi bị nhiễm HIV được trang bị từ đầu đến chân như người lên
vũ trụ với áo giấy, khẩu trang, kính mắt, 3-4 lần găng tay để đề pḥng lây nhiễm
th́ các BS pháp y của Công an Hà Nội chỉ tự bảo vệ ḿnh bằng mỗi găng tay.
Lượng găng tay cấp phát cũng không đủ dùng, nhiều khi họ phải đi mua hoặc đi
xin đồng nghiệp ở các bệnh viện. Quần áo mặc khi khám nghiệm thay v́ phải hủy bỏ
th́ họ lại phải giặt đi để dùng lại.
Thiếu thốn, khó khăn, nguy hiểm như vậy nhưng có một điều đáng nể là, không
ai trong số các bác sĩ pháp y có ư định thuyên chuyển công tác. Họ bảo họ quen
nghề rồi và dù vất vả thậm chí nguy hiểm nhưng những ǵ họ làm được đă góp phần
đáng kể trong cuộc hành tŕnh t́m ra sự thật của các vụ án. Đây chính là niềm
vui của họ