Chạy trốn bệnh tật bằng du lịch tự sát
 |
| Y tá ở bên bệnh nhân trong những phút
cuối cùng. Ảnh: BBC. |
Cánh cửa văn pḥng Dignitas tại Zurich cũng b́nh
thường như bao cánh cửa khác trên đất nước Thụy Sĩ. Nhưng tất cả
những người đă bước qua nó đều biết rơ rằng họ sẽ không bao giờ
quay ra. Đó là cánh cửa giúp họ từ giă bệnh tật để sang thế giới
bên kia.
Thành lập năm 1998, đến nay Dignitas đă giúp
619 người thực hiện ước mơ cuối cùng trong đời: Có một cái chết
nhẹ nhàng êm ái sau những ngày tháng dài bị bệnh tật và đau đớn
hành hạ. Hơn 90% khách hàng đến từ nước ngoài, đông nhất là
người Đức, sau đó là Anh, Pháp, Mỹ và thậm chí có cả công dân
những đất nước xa xôi như Libăng hay Israel. Họ đến bằng visa du
lịch, một ḿnh hoặc cùng với vài người thân hay bạn bè, hầu như
không mang theo hành lư và khi trở về sẽ chỉ c̣n là cát bụi.
Thụy Sĩ không phải là nơi duy nhất trên thế
giới nhận giúp đỡ những người khác tự tử hợp pháp. Bang Oregon
(Mỹ), Hà Lan và Bỉ cũng có quy định tương tự. Nhưng những người
muốn tự kết thúc cuộc đời ḿnh thường chọn Thụy Sĩ v́ đây là nơi
duy nhất không quy định bác sĩ và bệnh nhân muốn tự sát phải có
mối quan hệ mật thiết, cũng không bắt buộc bệnh nhân phải là
công dân nước sở tại. Chính những lư do này đă khiến cho du lịch
tự sát nở rộ ở Thụy Sĩ, nhất là từ khi Dignitas đi vào hoạt
động.
Khách hàng của Dignitas đều là những người mắc
bệnh nan y giai đoạn cuối, vô phương cứu chữa. Họ phải chứng
minh được rơ ràng t́nh trạng bệnh tật của ḿnh cũng như khẳng
định chắc chắn ư muốn được kết thúc cuộc sống, với sự làm chứng
của 3 người, trong đó có ít nhất một người không liên quan về
nghĩa vụ và lợi ích. Nếu có đủ điều kiện này, họ có thể được
chấp nhận là hội viên của Dignitas với lệ phí ghi danh là khoảng
100 francs Thụy Sĩ (khoảng 80 USD) và đóng phí hằng năm 50
francs.
Dignitas sẽ giữ liên lạc thường xuyên với hội
viên bằng điện thoại và e-mail để khi cần có thể thu xếp "cuộc
hành tŕnh cuối cùng" cho họ một cách suôn sẻ nhất. Chi phí cho
mỗi ca tự sát theo nguyện vọng ở Dignitas là 2.000 francs. Các
khoản khác như đi lại, mai táng do gia đ́nh bệnh nhân tự chi
trả.
Tất cả bệnh nhân đă đến Dignitas đều không lưu
lại lâu. Có người tới buổi sáng và ra đi ngay buổi chiều, hoặc
cùng lắm là ngày hôm sau. 30 phút trước đó, bệnh nhân được cho
uống một loại thuốc chống nôn. Người nhà có thể ở lại bên bệnh
nhân nếu họ cảm thấy có thể chịu đựng được. Y tá sẽ mang tới một
loại thuốc an thần không màu, có vị đắng và hỏi lại lần cuối xem
bệnh nhân đă sẵn sàng chưa.
Việc uống thuốc hoặc mở van ống truyền cho
thuốc chảy vào cơ thể nhất thiết phải do bệnh nhân tự thực hiện
và sẽ được camera ghi lại để đảm bảo rằng Dignitas chỉ đóng vai
tṛ trợ giúp mà không can thiệp hay thúc ép họ. Một chút nước
cam sẽ là thứ cuối cùng mà nhân viên ở đây có thể mang đến cho
bệnh nhân để giảm vị khó chịu của thuốc. Chỉ sau 5 phút, họ sẽ
rơi vào hôn mê và tiếp đó, tim sẽ ngừng đập. Cái chết đến có vẻ
nhẹ nhàng và không đau đớn.
Cảnh sát sẽ được gọi đến. Nhân viên chuyên
điều tra cái chết bất thường sẽ kiểm tra mọi giấy tờ, xem xét kỹ
cuốn băng quay những giây phút cuối của người bệnh, sau đó chứng
thực vào hồ sơ. Phần c̣n lại được thu xếp theo thỏa thuận giữa
người quá cố và Dignitas. Thi hài họ sẽ được giao cho người thân
hoặc sẽ được hỏa táng và gửi tro về gia đ́nh.
Trong khi quyền được chết vẫn c̣n là chủ đề
gây tranh căi ở hầu hết các nước có luật pháp cởi mở nhất thế
giới th́ sự tồn tại và hoạt động của một tổ chức như Dignitas
chắc chắn gây ra những dư luận trái chiều. Họ nhận được rất
nhiều lời khích lệ từ những người ủng hộ cái gọi là "cái chết
nhân đạo" cũng như thư khích lệ từ thân nhân người đă khuất,
trong đó bày tỏ sự biết ơn v́ đă giúp giải thoát cho một con
người khỏi đau đớn, tuyệt vọng.
Nhưng số những lời chỉ trích mà Dignitas phải
đối mặt cũng không ít. Nhiều người cho rằng họ góp phần làm trầm
trọng thêm nạn tự sát vốn đă ở mức đáng báo động trong xă hội
phương Tây. Chính người Thụy Sĩ cũng không cảm thấy tự hào khi
đất nước ḿnh được chọn làm "bến đỗ cuối cùng" của nhiều người.
Họ lo sợ một ngày nào đó, du lịch tự sát sẽ trở thành một đặc
sản của Thụy Sĩ, giống như đồng hồ, nhà băng, hay khách sạn.
(Theo Khoa Học & Đời Sống,
BBC, New York Times) |